Văn tả cô giáo của em

Văn tả cô giáo của em
3 (60%) 17 votes

Trên con đường học vấn không thể vắng bóng những người thầy. Người thầy mà tôi kính trọng chính là cô giáo chủ nhiệm cấp ba của tôi. Mặc dù giờ đây, không còn được nhìn cô đứng lớp, nghe những bài giảng của cô, nhưng tôi vẫn không thể nào quên được những năm tháng thời áo trắng mà tôi đã trải qua với những bài học mà cô đã dạy chúng tôi. 

Ngày ấy, lớp tôi là lớp quậy phá, nghịch ngợm nhất trường. Cô đã phải rất vất vả để có thể uốn nắn chúng tôi. Cô là một cô giáo tuổi trung niên, đã ngoài 40 nhưng cô vẫn rất trẻ trung và suy nghĩ hợp thời, không hề cổ hủ hay quá cứng nhắc những phép tắc. Nhưng cô không hề buông lỏng, vẫn rất kỉ cương và đặc biệt là cô rất nghiêm khắc trong học tập. Điểm nổi bật về ngoại hình của cô chính là làn da trắng không tì vết. Cô trắng hồng hào, khiến cho cô lúc nào cũng rạng rỡ. Hơn thế nữa, nụ cười của cô rất sáng và tươi. Mỗi khi cô cười, gương mặt cô bừng sáng hẳn lên cộng thêm làn da trắng hồng càng làm cô thêm rạng rỡ. Tóc cô xoăn nhẹ bồng bềnh nữ tính, màu nâu sáng. Mái tóc cô lúc nào cũng được buộc gọn vào mùa hè và buông vào mùa đông. Mái tóc lưng chừng vai luôn tạo thêm nét hiền dịu của cô.

Loading...

van ta co giao cua em Văn tả cô giáo của em

Văn tả cô giáo của em

Là cô giáo chủ nhiệm của lớp, cô không lúc nào khó chịu với lớp mà luôn nhẹ nhàng dạy dỗ chúng tôi. Những bạn hư trong lớp cô luôn dành một sự quan tâm đặc biệt. Bởi cô muốn, cả lớp ai cũng thành công trên con đường mình đã chọn. Những bạn học kém, cô luôn nâng đỡ, hướng dẫn, chỉ bảo tận tình để các bạn có thể nắm kiến thức ở mức cơ bản. Dáng người cô cũng không mảnh mai mà hơi đậm người một chút. Cô luôn ăn mặc rất giản dị, phù hợp với những giờ giảng. Tôi vẫn còn nhớ những bài học quý báu của cô. Trong những giờ lên lớp, những tiết sinh hoạt chung của lớp hay những giờ hoạt động ngoài giờ lên lớp luôn là những giây phút tâm sự của cô, những giây phút cô truyền lại cho chúng tôi những kinh nghiệm sống. làm sao có thể quên được những năm tháng cắp sách tới trường để nghe cô kể về cuộc đời, kể về những thứ ngoài cuộc sống xã hội khắc nghiệt kia mà không ai trong chúng tôi có thể nhìn nhận một cách rõ ràng. Cô không chỉ dạy chúng tôi trên sách vở mà cô còn dạy chúng tôi những bài học làm người. Có thể nói, chúng tôi của lúc ấy đã rất non nớt, nghĩ mọi thứ đều đơn giản và ngây thơ theo con mắt của trẻ con. Còn nhớ những ngày tháng cuối năm, ôn thi đại học, cô luôn cố gắng soạn những bộ đề để chúng tôi có thể ôn tập một cách dễ dàng nhất. Cô là giáo viên dạy toán, một bộ môn chính trong khối thi đại học của chúng tôi. Những kiến thức mà cô truyền tụng luôn đầy đủ để sao cho chúng tôi có thể ôn tâp, đạt kết quả cao trong kì thi quan trọng của cuộc đời. Làm sao có thể quên đi được công ơn ấy. Những đêm chúng tôi thức khuya học bài, cô cũng thức cùng chúng tôi làm đề, tìm hiểu đề, chấm bài, .. Sáng lên lớp, cô đến từng bàn để kiểm tra, xem cách chúng tôi làm bài và sửa chữa nó. Dáng cô đan hai tay vào nhau đi xem từng bàn luôn là hình ảnh khó phai trong lòng tôi. Một hình ảnh nữa cũng không thể nào quên về cô. Nhà cô ở gần trường nên cô có trồng các loại cây rau có ích ở phía sau vườn trường. Và hình ảnh đời thường của cô là hình ảnh khiến chúng tôi thích thú nhất. Trong trang phục hàng ngày, cô hiền hơn bao giờ hết. Nhìn cô tưới nước, rẫy cỏ, thu hoạch rau trái, chúng tôi tưởng như đó là mẹ của mình. Một hình ảnh đời thường đậm chất nông dân mà chúng tôi thấy. 

Cô giáo tôi luôn là người mà tôi ngưỡng mộ, biết ơn. Tôi ngưỡng mộ cô vì trong mọi hoàn cảnh, cô luôn bình tĩnh giải quyết mọi việc, ngưỡng mộ vì khả năng chịu đựng những đứa học trò quậy phá như chúng tôi. Cô sẽ luôn sống mãi trong lòng chúng tôi dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. 

Kim Oanh

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ

+