Tả về ngôi trường của em

Tả về ngôi trường của em
3 (60%) 2 votes

Trường tôi là một ngôi trường của một tỉnh trung du miền núi,là nơi gắn bó với tôi biết bao nhiêu là kỉ niệm tuổi học trò ngây thơ trong sáng. Ngôi trường là nơi ươm mầm những giấc mơ của chúng tôi trở thành sự thực.Nơi có bạn hiền có cô giáo mến thương, luôn ân cần chỉ dạy cho chúng khôn lớn thành người.

Dưới những tán lá xanh mướt và những hàng cây cổ thụ,mái ngói của trường ẩn hiện với một màu xưa cũ chứ không phải là đỏ thắm như những ngôi nhà mới xây. Bước tới cổng trường, hai bên là hai cây phượng cổ thụ không biết được trồng từ bao giờ mà xum xuê cành lá. Những chú chim đủ loại thi nhau hót líu lo,nào là chào mào,nào là chích chòe , lại có thêm chìa vôi nữa. Âm thanh cất lên từ chúng khiến cho ngôi trường trở nên sống động và nhộn nhịp hẳn lên. Cổng trường được sơn bằng nước sơn màu xanh, bên trên có những lá cờ nhiều màu sắc được  trang trí tạo vẻ tôn nghiêm cho ngôi trường.Lấp ló dưới tán cây là dòng chữ: “ trường tiểu học số 1 Lăng Thành”, vẫn ngày ngày chứng kiến những thế hệ học sinh cắp sách tới trường.

Loading...

Ngôi trường đã được xây dựng từ lâu đời, những dãy nhà bao trùm rêu phong của năm tháng thời gian. Xung quanh trường tôi, cây cối được trông theo từng hàng, sân trường đã được lát gạch đỏ, còn những ô lớp thì được trồng đủ loại hoa. Cứ mỗi mùa , mối loại hoa lại đua nhau nở như tô thắm thêm cảnh tượng đẹp đẽ của trường. Không khí cú như vỡ òa náo động vào những ngày học. Từng đám học trò đứa thì chơi dây, đứa chơi cướp cờ,đứa thì lại túm tùm ngồi nói chuyện với nhau. Những mái hiên cũ kĩ và những bậc thềm đã in biết bao dấu chân của thế hệ học trò.

Chiếc trống trường lại trở thành thứ mà bọn trẻ chúng tôi yêu quí nhất mà cũng như là một vị có quyền lực nhất. Mỗi sớm mai mùa hè, khi trời còn tinh sương, tiếng trống vang lên giữa buối sáng trong trẻo báo hiệu giờ vào lớp.Những buổi tan trường, học sinh lại ùa ra như ong vỡ tổ, cười nói vui vẻ bước ra khỏi lắm, trên khuôn mặt không khỏi hứng khởi

Hàng dây leo trên những ô cửa lớp và cả những bàn ghế im lìm những ngày nghỉ trông thật yên tĩnh. Những mầm hoa súng màu hồng khiến tôi lại càng yêu ngôi trường của tôi. Khi mọi thứ đã gắn bó với tôi từ những ngày đầu đi học, từ những bài học vỡ lòng, trường là ngôi nhà thứ hai của tôi. Chẳng nơi đâu mà chôn dấu bao kỉ niệm học trò như nơi này, cũng chẳng nơi đâu có cô giáo như mẹ hiền , những khúc hát, những bức tranh đơn sơ,nhưng toát lên một thứ cảm xúc thật thân thuộc.

Chẳng ở đâu bằng không gian vừa yên bình vừa náo nhiệt lại đẹp đẽ như nơi đây. Mỗi khi bước chân trên con đường đến trường, lòng tôi lại bâng khuâng và vui sướng đến lạ lùng,Chỉ muốn chạy thật nhanh, qua cánh cổng trường rộng mở và đắm mình vào không gian tươi đẹp của ngôi trường yêu quí.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ