Tả quang cảnh một phiên chợ vùng cao – Văn mẫu lớp 6

Tả quang cảnh một phiên chợ vùng cao – Văn mẫu lớp 6
Đánh giá bài viết

Tả quang cảnh một phiên chợ vùng cao – Bài làm 1

Trong một lần em cùng gia đình được đi thăm phiên chợ vùng cao. Em cảm thấy thích thú và lạ lùng trước cảnh đẹp nơi đây.

Loading...

Từ sáng sớm, màn sương mù vẫn còn bao phủ trắng xóa những đỉnh núi xa xa. Cây cỏ xanh mướt ướt đẫm sương đêm, giọt sương long lanh còn đọng lại trên những chiếc lá. Trời se se lạnh, những ngọn cây xa xa đang giơ tay ra múa hát với gió. Từ xa trên sườn núi các con đường mòn đã thấp thoáng những tốp người dân vùng núi xuống chợ. Người thì mang hàng đi bán nhưng có người lại đi tay không ăn mặc rất đẹp. Một số người mang ngựa theo để thồ hàng, có người mang đi bán để ở hai đầu gánh. Họ hầu như đi hết cả nhà, mỗi người một việc, đàn ông thì đến uống rượu còn phụ nữ thì đi bán hàng hoặc đi mua một số thứ cho gia đình. Tiếng nói cười rất nhộn nhịp, đông vui ngoài ra còn có tiếng thổi sáo, thổi kèn lá của những thanh niên, trai tráng trong làng cùng đi đã vang khắp nơi trên sườn núi.

Đến phiên chợ cũng là lúc mặt trời đang từ từ hé mở sau những đám mây trắng. Chợ lúc này đã náo nức, nhộn nhịp rất nhiều người qua lại mua bán, trao đổi hàng. Gió vẫn hiu hiu thổi, những con chim đang hót líu lo trên những canh cây như muốn cùng hòa chung vào dòng ngươi tấp nập. Ở đây có bao nhiêu hàng khô: hàng cá, hàng tôm, măng, mộc nhĩ,… .Ngoài ra còn có một số hàng tươi sống: thịt lợn và các đặc sản thú rừng. Phía bên trái của chợ mùi thơm của các món thịt nướng như mời gọi các bạn đến thăm. Những trai bản ở đây thường kéo nhau vào uống rượ, họ nâng những bát rượu nói chuyên rất rôm rả. Khách du lịch đến đây ai cũng biết và muốn thưởng thức đặc sản nổi tiếng là món thắng cố.

Tiếp theo, phía bên phải là hàng quần áo với nhiều loại khác nhau. Tất các dân tộc vùng cao những bộ quần áo đủ màu sắc, nét đẹp riêng thể hiện lối sống, phong cách của các dân tộc. Không chỉ có các món ăn đặc sản mà có cả các hoạt động vui chơi như: ném còn, đá cầu hay múa khèn. Múa khèn ở đây chia ra các đôi nam nữ có khoảng bốn đến năm đôi cùng nhau nhảy, múa nam thì thổi khèn, nữ thì cầm ô múa. Tiếng khèn hòa vào tiếng nói cười rồi bay lơ lửng hòa vào núi rừng xanh thẳm. Những chú cu cậu loắt choắt chơi chốn tìm đang len lỏi qua đám người xem múa. Xung quanh thì cổ vũ nồng nhiệt cho các cặp đôi.

Mặt trời đang dần dần khất sau những dãy núi cao một vài tia nắng còn sót lại. Tất cả mọi người đang nhanh tay thu dọn hàng hóa để đi về. Trên những sườn núi lại thấp thoáng bóng người và ngựa trở về sau phiên chợ đông vui, nhộn nhịp. Âm thanh cứ nhỏ lại dần rồi yên tĩnh chỉ còn lại tiếng gió vi vu.

Qua chuyến đi bổ ích này đã giúp cho em mở rộng kiến thức hiểu thêm về tập quán của dân tộc và cả phiên chợ vùng cao đầy hấp dẫn. Em sẽ cố gắng học thật giỏi, ngoan ngoãn sau này hiểu biết rộng được đi nhiều nơi có quang cảnh đẹp hấp dẫn, phong phú như phiên chợ vùng cao.

Tả quang cảnh một phiên chợ vùng cao – Bài làm 2

Chợ Điện Biên là nơi hội tụ những sản phẩm, những mặt hàng đặc trưng của vùng rừng núi Tây Bắc mà không phải ở đâu ta cũng có thể tìm mua được. Ngoài những mặt hàng truyền thống, du khách còn có thể chọn và mua cho mình, cho bạn bè, người thân những bộ váy áo trang phục bằng chất liệu thổ cẩm do những bàn tay khéo léo của người con gái Thái dệt nên với mức giá khá hợp với túi tiền. Chợ Điện Biên còn có cả một dãy hành lang dành cho người bán những tổ ong mật, ong đất, ong rừng… thơm ngon mà nếm một lần nhớ mãi không quên. Theo lời kể của đồng bào dân tộc Thái ở bản Xa Mấn, huyện Điện Biên, thì những loài ong này thường làm tổ ở trong hốc đá, hốc cây to, bắt được một tổ phải mất một ngày, thậm chí vài ngày. Ngoài việc đi thăm lại chiến trường xưa của cha ông, các cụ già người cao tuổi còn có cơ hội mua cho mình ché rượu cần, những bình rượu ngâm tắc kè, bò cạp, ong đất. Ngoài cái thú vui tao nhã, du khách được thưởng thức chén rượu vùng cao, những loại rượu này còn có tác dụng bổ gân, chữa tê phù, thấp khớp rất tốt. Một điều khá lý thú là du khách còn được thưởng thức loại rượu chít (ngâm con sâu trong thân cây chít mà chỉ những cây mọc ở sườn núi cao không ra bông mới có sâu ở). Có phải chăng người Điện Biên – người Tây Bắc bày ra không phải để bán mà là để "mua" cái tình của du khách thập phương để giới thiệu những hương vị tinh khiết của vùng sơn cước, của vùng đất anh hùng? Đi chợ Điện Biên, du khách còn có thể mua những món quà nho nhỏ như quần áo, mũ, túi… in hình những di tích lịch sử của Điện Biên như tượng đài chiến thắng đồi D1, hầm Đờ Cát, những giò lan đủ loại, đủ màu sắc như lan tai châu, lan quế, điệp lan, lan nữ hoàng. Những con hươu, con nai nhỏ được những bàn tay khéo léo của các nghệ nhân tạo nên mà vật liệu đơn giản chỉ là gỗ rừng, rêu suối gần gũi, thân quen như con người với núi rừng Tây Bắc.

Đến Điện Biên, đi chợ Điện Biên có lẽ không có du khách nào quên không mua cho mình một cành hoa ban nhỏ. Loài hoa tinh khiết hội tụ những nét nguyên sơ, trong trắng của con người, của núi rừng nơi đây. Có người nói hoa ban là chúa của các loài hoa, có lẽ không sai nên cũng không phải ngẫu nhiên mà người ta ví hoa ban là biểu tượng, là tâm hồn của người con gái Tây Bắc… Mỗi độ xuân về lại bạt ngàn rừng ban trắng, hoa ban cũng được bày bán khắp chợ, người mua chủ yếu là nam thanh, nữ tú ở nơi xa đến; mua là để thưởng ngoạn cái thơ mộng, quyến rũ của lòng người Tây Bắc; mua là để cầu chúc cho đôi lứa nên duyên.

Đến chợ Điện Biên không mua chỉ thưởng thức thôi cũng đã "đầy túi" rồi, rượu không uống cũng đã ngất ngây lòng người. Chia tay với Điện Biên – vùng đất một thời oanh liệt của cha ông ta, chia tay với chợ Điện Biên nhưng vẫn mãi còn đọng lại đâu đây giọng một người con gái Thái "Tặng anh cây ban nhỏ như tấm lòng người Tây Bắc bao la".

Chợ phiên vùng cao được mọi người biết đến như một " Thương hiệu" nổi tiếng. Chợ "phiên" miền núi lâu lâu mới họp một lần. Thường thì mỗi huyện có một chợ họp vào các ngày nhất định trong tuần. Vì vậy tuần nào cũng có phiên chợ. Người địa phương chờ được đi chợ như đi lễ hội. Chợ ở đây không chỉ đơn thuần là nơi mua bán trao đổi hàng hoá mà còn thể hiện rõ nét nhất những nét văn hoá đặc sắc của đồng bào, từ những sản vật ẩm thực độc đáo, món ăn, trang phục, tục lệ truyền thống đến việc giao lưu văn hoá, hát múa, thổi sáo, thổi khèn…Và bằng cách trao đổi hàng hoá như từ thời cổ đại vẫn còn sót lại như biểu tượng cho vẻ đẹp "mua bán" nguyên sơ của ngày thơ ấu nhân loại… Đặc biệt hơn, chợ còn là điểm vui chơi giải trí cho mọi người, mọi lứa tuổi,

Loading...

Tả quang cảnh một phiên chợ vùng cao – Bài làm 3

Ai đã từng một lần đặt chân lên đất Sa Pa thơ mộng, hẳn không thể nào quên ấn tượng sâu đậm, kì thú về phiên chợ Bắc Hà, nơi tập trung rõ nhất đặc điểm các dân tộc thiểu số vùng cao cùng những sản vật quý giá của núi rừng Tây Bắc.

Giống như các chợ Cán Cấu, Simacai… phiên chợ Bắc Hà quê em thường họp vào những ngày cuối tuần. Tờ mờ sáng, từ những bản làng xa xôi, hẻo lánh, từng đoàn người nối nhau đổ về chợ. Các em bé, các cụ già, các chàng trai, cô gái Hmông, Dao, Tày… ai cũng mặc những bộ quần áo đẹp nhất mang sắc thái của dân tộc mình. Mấy chị người Dao áo xanh, váy đen, khuyên bạc đeo tai, vòng bạc đeo trên cổ, trên tay. Con gái Hmông váy áo xanh, thêu hoa văn nhiều màu rực rỡ, lưng đeo gùi, tay cầm ô, bước nhanh thoăn thoắt. Đám trẻ con đi thành từng nhóm, ríu rít nói cười.

Người vùng cao đi chợ gùi hàng trên lưng. Họ mang đến chợ những sản phẩm vườn nhà như su hào, bắp cải, mận, táo, ngô… hay thu hái được trong rừng như nấm, măng, mộc nhĩ, thảo quả, sa nhân cùng những thứ cây làm thuốc khác. Phụ nữ thường đi bộ, đàn ông dắt ngựa, trên lưng ngựa chất những bao hàng lớn. Chỗ dốc đổ xuống chợ có tốp người Thái trắng. Người thì tay ôm khư khư con gà trống, người thì tay dắt con, tay dắt chó…

Lúc vừng hồng hiện ra giữa màn mây trắng xốp, phiên chợ bắt đầu. Hàng hóa ở chợ Bắc Hà cũng chia thành từng khu riêng biệt. Khu bán nông sản, gia cầm, khu bán vải vóc, váy áo, khu hàng ăn, khu lò rèn, đồ mộc… Người mua, kẻ bán chen vai thích cánh, ồn ào, náo nhiệt. Các bà, các chị xúm xít quanh những quầy vải lanh, thổ cẩm rực rỡ muôn màu sắc. Họ ướm thử thứ mình định mua rồi khen, chê, hỏi giá… Dãy hàng bách hóa bày la liệt hàng trăm mặt hàng đưa từ Trung Quốc sang hay ở dưới xuôi lên. Các chị các cô thích mua gương lược, chỉ thêu và đồ trang sức.

Em thích nhất là dãy bán trái cây. Nhiều loại là đặc sản của Sa Pa như táo Mèo, mận hậu, đào, lê, mắc-coọc… chỉ nhìn qua đã thấy thèm, muốn được thưởng thức hương vị tuyệt vời của chúng. Trái đào hồng ửng như má trẻ thơ, màu lê vàng nuột, mắc-coọc vàng nâu, mận hậu tím, xanh chất đầy trong gùi, nối dài thành dãy. Hương thơm quyện vào nhau hấp dẫn lạ lùng.

Chợ Bắc Hà có hai khu tụ tập nhiều đàn ông hơn cả là khu mua bán gia súc như ngựa, bò, dê, lợn… và khu bán hàng ăn uống. Quanh chảo thắng cố sôi sùng sục, họ chụm đầu vào nhau tốp năm, tốp ba uống rượu bằng bát, ăn mèn mén với thắng cố hoặc nhấm nháp những món thịt rừng nướng thơm phức. Tiếng chuyện trò, đùa giỡn ồn ào. Mặt ai cũng phừng phừng men rượu. Cách đấy không xa, các bà, các chị cùng đám trẻ quây quần ăn phở chua, xôi đậu hay bánh ngô nướng nóng hổi trên những chậu than hồng.

Cung cách mua bán của người vùng cao rất thật thà, chất phác, ít cò kè, thêm bớt. Kẻ bán, người mua đều vui vẻ vì họ coi chợ phiên như một ngày hội để gặp gỡ, trao đổi tình cảm với nhau.

Trời đã quá trưa, chợ vãn dần, dòng người lại tỏa về các ngả đường chênh vênh trên sườn núi. Tiếng lục lạc ngựa leng keng, tiếng sáo Mèo, tiếng khèn, tiếng kèn lá văng vẳng trong gió chiều lồng lộng. Những chiếc ô xòe thấp thoáng xa dần trong bạt ngàn màu xanh cây lá. Ở xứ sở của sương mù và mây trắng Sa Pa, phiên chợ Bắc Hà với nhiều màu sắc giống như một bức tranh ấm áp và đầy sức sống.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ