Tả một ngày mùa đông mưa phùn gió rét – Văn mẫu lớp 6

Tả một ngày mùa đông mưa phùn gió rét – Văn mẫu lớp 6
3.2 (64%) 5 votes

Tả một ngày mùa đông mưa phùn gió rét – Bài làm 1

Cứ bắt đầu vào tầm tháng 11 trở ra, thời tiết ngày càng xấu đi. Không khí ngày càng lạnh và giá hơn. Những cơn gió mùa đông bắc kéo về khiến cho nhiệt độ ngày càng giảm xuống và còn có cả những trận mưa giá khiến ai ai cùng đều ngại khi phải rời chiếc chăn ấm áp hay rời khỏi ngôi nhà của mình để đi ra ngoài.

Loading...

Mùa đông, nếu trời không mưa thì cả bầu trời cũng không được rực rỡ như những ngày hè chói chang ánh nắng mà thay vào đó, mùa đông lại đem đến một bầu trời xám xịt, không cảnh lúc nào cũng ảm đạm. Những đám mây trên bây trời tưởng chững không muốn thay áo mà cứ mang mãi một màu xám trắng. Ông mặt trời chắc vì thời tiết lạnh giá quá mà cũng chẳng buồn xuất hiện. Hàng cây thì không có sức sống, cành nào cũng khẳng khiu. Chỉ cần một cơn gió lạnh thổi qua, những chiếc lá vàng còn sót lại bắt đầu rơi xuống làm cho khung cảnh càng trở nên buồn hơn. Mùa đông như một bức tranh thiếu màu sắc khi chỉ có hai gam màu xám trắng làm chủ đạo. Nhìn từ xa, mọi vật như đang được bao phủ bảo một lớp sương mù làm cho khung cảnh trở nên mờ ảo. Những người gánh hàng rong, những gánh hàng hoa cứ như đi lạc vào một thế giới khác khi đi trong làn sương trắng mờ ảo đó.

Ấy là còn may khi mùa đông không có những cơn mưa phùn. Trời mà mưa phùn thì còn ảm đạm và buồn hơn rất nhiều. Mưa phùn không giống như những cơn mưa rào vội đến, vội đi hay những cơn mưa bóng mây. Mưa phùn là loại mưa nhỏ, nhưng cứ mưa mãi, không biết bao giờ mới tạnh. Nếu chỉ nhìn sơ qua, mọi người sẽ nghĩ mưa này sẽ không ướt áo, nhưng không, mưa phùn có thể làm ướt cả người nếu đi trong mưa ấy. Khi mưa, những hàng cây dù đã nằm im đìm để chờ mùa xuân tới – mùa để cây có thể đâm chồi, này lộc thì mưa phùn lại làm cho những hàng liễu, rặng xà cừ thêm phần ủ rũ, mặc cho mưa muốn là gì, mặc cho gió cứ rít, những hàng cây vẫn ở đó, im lìm không buồn đung đưa.

Mưa xuống cũng làm đường phố trở nên vắng vẻ. Vắng vẻ đâu chỉ vì mưa mà còn vì cái giá rét cực độ khiến cho con người ta, nếu ai có việc thì mói ra ngoài, nếu không sẽ chẳng có ai buồn ra đường vào cái ngày mưa phùn gió bấc như thế. Trên đường phố, dọc bờ hồ chỉ có lác đác người qua lại. Không phải họ thích trời mưa hay họ thích mùa đông mà họ đều phải ra đường để kiếm sống, để mưu sinh. Còn những người đi xe máy thì ai nấy cũng đều mặc áo cao, rồi mũ, rồi khăn len trùm kín và chỉ để lộ ra ra 2 con mắt như để hạn chế tối đa cái rét cắt da cắt thịt có thể len lỏi vào trong cơ thể.

Mưa phùn cũng khiến cho những khu vui chơi giải trí sôi động, náo nhiệt vào những ngày hè, nay cũng nắm im lìm, không một tiếng động. Mưa đến, gió mùa về khiến cho không khí hay con người cũng cảm giác ngại ngần hơn với thiên nhiên. Nhưng đâu phải ai cũng vậy, cũng có nhiều người, họ thích cái cảm giác lạnh giá, họ thích tận hưởng cái cảnh sắc thiên nhiên chỉ riêng có ở mùa đông mà không bị pha lẫn bởi bất kỳ một mùa nào khác. Mùa đông, mùa mưa phùn cũng có những nét riêng biệt, nét yêu kiều vốn có của nó, nhưng đó là cảm nhận riêng của mỗi người bởi ai có thể ngăn cấm tình yêu của mình đối với cảnh sắc và tình yêu dành cho thiên nhiên, cho đất nước?

Tả một ngày mùa đông mưa phùn gió rét – Bài làm 2

Mỗi năm có bốn mùa là mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, và mùa đông. Mỗi mùa sẽ có một đặc điểm riêng, một nét gì đó để chúng ta dễ dàng nhận ra nhất. Nhưng có lẽ, mùa đông là mùa khiến em cảm thấy đặc biệt nhất, thích thú nhất. Em thích cảm giác lạnh buốt khi những cơn gió bắc ùa về, em thích cái quang cảnh mưa phùn thấm ướt nhẹ trên vai áo. Mùa đông đang bắt đầu.

Hôm nay là thứ bảy,một ngày cuối tuần hạnh phúc, em không phải vội vàng để dậy chuẩn bị cho kịp giờ đi học, không phải í ới xin mẹ cho nghỉ học vì trời lạnh. Và đây là thứ bảy đầu tiên của mùa đông năm nay, hôm nay ngoài trời chỉ có mười ba độ, nằm trong chăn ấm, nghe tiếng gió đang như chực ùa vào qua khe cửa mà không muốn ra khỏi giường. Vừa đặt chân bước ra khỏi thềm nhà  em mới cảm nhận rõ mùa đông đã về thật  rồi.

Ngoài trời, mưa phùn vẫn đang rơi rả rích, thấm nhẹ nhàng qua từng tán cây, kẽ lá, cơn mưa đã được kéo dài từ tối hôm qua đến tận bây giờ, cơn mưa không quá lớn nhưng đủ khiến người ta cảm nhận được cái lạnh buốt thấu xương. Thật hạnh phúc vì hôm nay mình được nghỉ.

“Bự xinh, mặc đồ  đẹp đi con, lên ngoại trông quán để mẹ và bà đi có việc”. Em “Dạ…” một từ dài thượt. Mỗi khi bị mẹ gọi là bé Bự em lại thấy chút tự ái. Nhưng cũng phải tự lê từng bước  vào phòng, tìm những bộ quần áo ấm nhất để mặc vào. Một lúc sau, hai mẹ con lên xe đi đến nhà bà. Mặc chiếc áo mưa trong suốt, em ngắm được toàn cảnh phố phường mùa đông. Thật là thích. Các con phố như đang được tắm táp bởi cơn mưa, phủ lên mình một màu trắng xám mịt mờ đầy ảo ảnh. Từng dòng xe đi ngang qua nhau, ai ai cũng khoác lên mình những chiếc áo mưa đầy màu sắc, vàng, đỏ, cam, xanh,…đã khiến mùa đông trở nên ấm ấp hơn một phần nào. Các  ngôi nhà cũng như muốn được ủ ấm, từ cửa chính đến cửa sổ đều được đóng kín để giữ hơi ấm cho toàn ngôi nhà. Các quán ăn, cửa hàng, nhà hàng, quán café,…lại ngược lại, cửa được mở rộng chào đón mọi người, bên trong đèn được thấp sáng trưng  toát ra một không khí ấm ấp vô cùng.

Bước đến cửa hàng bà ngoài cũng là nhà của bà, dù chỉ là một quầy tạp hóa nhỏ, nhưng em cảm thấy ấm cúng vô cùng. Cả căn nhà với ánh đèn trắng xen kẽ đèn vàng như xua tan đi cả một không gian trắng xám ngoài đường. Em chui vội vào cái giường nhỏ, quấn cái chăn bông ấm áp của bà sau khi bà và mẹ đi khuất. Gần trưa, trời không còn mưa nữa, không khí cũng trở nên bớt lạnh hơn. Ánh nắng ấm áp tuy không nhiều nhưng cũng đã xuất hiện làm cho con đường trở nên khô hơn, mọi người rũ bỏ những chiếc áo mưa và con phố trở nên tấp nập hơn rất nhiều.

Loading...

Mẹ và bà đã về, xách rất nhiều đồ và không quên mua cho em những quả bắp nướng rất to. Em thích nhất là món bắp nướng . Cầm trong tay quả bắp đang nóng hổi, hơi ấm như được truyền qua tay em, mọi người ngồi vừa ăn vừa trò chuyện thật vui vẻ, em kể cho bà và mẹ nghe những câu chuyện ở lớp, ở trường, kể về bạn bè, rồi không quên xin mẹ mua thêm cho mình một chiếc áo len. Ăn xong, mẹ và bà lại vào bếp để chuẩn bị đồ ăn cho bữa trưa. Còn em thì đang ngồi đọc truyện, câu truyện kể về cô bé mùa đông. Buổi tối đến nhanh quá, làm không khí lạnh buốt, Mọi ánh đèn được bật lên khắp nơi, từ trong nhà cho đến ngoài đường. Bầu trời không có một ngôi sao nào, sương mù bao phủ khắp nơi. Và cơn mưa phùn lại rả rích rơi.

Mùa đông năm nay bớt lạnh hơn mọi năm, nhưng cảm giác yêu thích nó vẫn không thay đổi trong em. Em thích nhìn cảnh vật phủ trắng xám, thích những bộ quần áo mùa đông đủ màu sắc, thích thú được cuộn tròn trong những chiếc chăn Sông Hồng to oạch. Yêu sao món bắp nướng thơm ngon, hay món khoai lang nóng hổi. Thích khói nghi ngút trên nồi canh của mẹ, thích cảnh cả gia đình  nằm ôm nhau trên chiếc giường của bố mẹ . Ôi mùa đông,  đối với em đó chính là mùa yêu thương.

Tả một ngày mùa đông mưa phùn gió rét – Bài làm 3

Một năm có bốn mùa, đó là quy luật tự nhiên . Mỗi mùa đều có đặc điểm riêng biệt không giống nhau và tạo cho em những cảm nhận khác nhau. Đặc biệt là mùa đông thường có mưa phùn , gió bấc, rất rét.

Bốn mùa trong năm mỗi mùa một vẻ. Mùa xuân mát mẻ muôn hoa khoe sắc thắm. Mùa hè là mùa của nhửng bông hoa phượng vĩ, bằng lăng là mùa học sinh tạm biệt mái trường. Mùa thu dưới ánh trăng huyền ảo chúng em có thể rước đèn họp bạn. Mùa đông là đặc biệt nhất vì cái lạnh buốt, gió bấc và mưa phùn.

Nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp mà em không muốn giậy vì lẽ trời quá lạnh, từ trong phòng có thể nghe thấy tiêng gió rít từng cơn. Ra khỏi phòng sương mù giày đặc, bầu trời âm u. Lác đác vài chiếc lá vàng đang rơi xuống cùng với những hạt mưa tinh nghịch. Cây cối khẳng khiu trơ trọi như đang cố gắng chống lại sức mạnh của thiên nhiên. Ngoài đường loáng thoáng vài bóng người trong những bộ quần áo bông ấm áp và khoác ngoài là chiếc áo mưa. Hôm nay học sinh ở các trường cũng đã được nghỉ học. Cảnh ao hồ trầm mặc hơi nước bốc lên tạo cảm giác lạnh lẽo, nước buốt cắt da, cắt thịt. giờ đay nơi duy nhất em nghĩ đến đó là nhà bếp, ánh lửa bập bùng gợi nên vẻ ấm áp.

Lúc ngày cả nhà đang ngồi trò truyện, còn mẹ đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho gia đình. Đã quá trưa mà mặt trời vẫn không ló mặt. Dến sáu giờ tối thì ánh sáng nhường lại cho màn đêm yên tĩnh, chỉ có mùa đông mới có hiện tượng ngày ngắn đêm dài như vậy. Bàu trời lúc này âm u, ít sao và nhiều sương mù hơn ban sáng. Mưa phùn lất phấn tạt qua. Ánh đèn đã tắt hẳn bầu không khí trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng chó sủa từ xa vang vọng lại.

Em rất thích mùa đông vì có thể ngôi bên ánh lửa bập bùng. Được nhìn cảnh vật như khác lạ. Mọi người bảo mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm nhưng được sông trong ngôi nhà ấm áp tình yêu thương thì em có thẻ nói mùa đông không lạnh. 

Tả một ngày mùa đông mưa phùn gió rét – Bài làm 4

Tôi đã theo bố mẹ chuyển lên thành phố sống được vài năm. Giữa chốn phố phường nhộn nhip đông vui, phồn hoa, lịch thiệp, khác hẳn với với vùng quê nghèo yên bình trước kia của tôi, tôi vẫn nặng lòng với quê hương nhiều nắm. Tôi vẫn nhớ như in những kỷ niệm về tuổi thơ, nhớ dòng sông êm ả, nhớ cánh đồng lúa mệnh mông. Tôi luôn hướng về quê nhà và sẽ về thăm quê ngay khi có dịp. Tôi nhớ cả những ngày có gió mùa đông bắc, có mưa phùn tràn về.

Người ở quê có lẽ ai cũng sợ đến cái ngày mưa phùn gió bấc, vì mưa phùn gió bấc sẽ làm cho những người nông dân lạnh thấu xương thịt, vì họ phải ra đống, không được ở trong nhà. Buổi sáng khi thức dậy, sương muối phủ trắng cành cây. Xa xa, đám sương mù làm cho bầu trời dường như thấp xuống. Gío bấc hun hút thổi. Bước ra khỏi phòng, từng cơn gió ùa vào, làm người ta có cảm giác lạnh buốt.Ngoài vườn, những chiếc lá vàng cuối cùng đã rụng khỏi thân cây để trơ lại những cành khẳng khiu, xơ xác.Trong bếp, dưới ánh lửa bập bùng, chú mèo mướp, chú chó đốm nằm cuộn tròn để sưởi ấm.

Bầu trời thật là âm u và những hạt mưa nhỏ tí tách rơi càng làm cho không khí thêm lạnh lẽo. Từng cơn gió lạnh buốt thổi những đám mây bay khiến không gian thật nặng nề. Những cái cây khẳng khiu, trơ trụi, già nua như những cụ già gầy còm, làn da nhăn nheo. Những ngôi nhà dưới làn gió cắt da, cắt thịt cũng run lên bần bật. Ngoài đồng, thay vì năm trước mạ đã mọc xanh um mà năm nay chẳng cây mạ nào sống sót dưới trời đông giá lạnh.Trong vườn, những tàu đu đủ xoăn héo, vàng úa như buồn bã, héo hon vì chẳng biết bao giờ nắng ấm của mùa xuân sẽ tới

Mùa đông năm nay đến sớm hơn mọi năm. Nhắm mắt lại, em cảm giác thấy cái lạnh đang lan dần trong da thịt. Cơn gió mùa đông bắc tràn về nhanh chóng, không kịp vẫy tay chào gió heo may đang lướt đi vội vã.Có lẽ một cảm giác dễ cảm nhận nhất là mùa đông ở đây buồn, buồn lắm. Trước cái lạnh giá của thời tiết con người chỉ mong chóng về nhà sau một ngày mệt mỏi,mong muốn được ấm áp bên vợ con trong bữa cơm chiều và nhanh chóng thu gọn mình trong chiếc chăn bông.

Mùa đông, chúng tôi lại mải miết tết rơm làm đệm, kẻ dưới giường cho ấm. Đêm, ngủ trong sự ấm áp trong mùi rơm rạ hăng hăng, nồng nồng thật ngon. Nhiều đêm, có lúc chợt tỉnh giấc lại thấy mẹ ngồi gỡ chiếc áo len cũ đã chật để đan lại. Bà tôi thường nắc nỏm: “Đám trẻ làng này nhờ ngửi mùi rơm rạ mà lớn nhanh như thổi. Không lo đâu ốm bệnh tật gì”. Và tôi đã tin lời bà. 

Vào những ngày có gió mùa đông bắc, mưa phun lất phất bay  nơi làng quê đối với tôi là vô vàn những điều thú vị. Nhà nhà thường ngồi quanh bên bếp lửa. Có những nhà thì chỉ ngồi xung quanh cho ấm rồi nói chuyện trò vui vẻ, có những nhà có nồi khoai luộc, nồi bánh nếp thơm lừng. Đôi khi 2 -3 nhà đến 1 nhà để tụ tập làm ra những món ăn dân già nhưng ấm cúng nhất. Đám trẻ con giường như vẫn không biết gì là lạnh giá, vẫn chực chạy ra ngoài sân chơi, nhưng người lớn không cho ra. Những ngày nghỉ học, tôi láo nháo đi chơi cùng đám bạn trong xóm. Hoặc ngồi quây bên mẻ ngô rang nổ lách tách, hoặc lẩn ra đồng bới khoai, vun rạ đốt lửa nướng ăn. Mật ứa ra, sém lửa thơm lừng. Cả đám trẻ gần chục đứa ngồi xuýt xoa bóc khoai, ăn ngay trên bờ ruộng lồng lộng gió. Mặt mũi đứa nào đứa ấy đen nhẻm. Khói rạ theo gió tạt vào trong xóm, nơi ấy đang cất lên những tiếng ơi hời mẹ gọi về lo bữa cơm chiều.

Quê hương đối với tôi thật thiêng liêng, thật ấm áp. Bây giờ đã lớn, đã xa quê, nhưng tôi luôn hướng về quê hương mình, nhớ tất cả những gì thuộc về quê hương. Nhớ những ngày mưa rét tím tái da thịt nhưng vẫn rất vui, rất ấm áp tình làng nghĩa xóm.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ

+