Tả một khoảng vườn mà em đã nhìn thấy – Bài làm 1

Nói đến vườn rau, em làm sao quên được vườn rau của bác Năm bên cạnh nhà em. Vườn rau ấy lúc nào cũng đẹp một màu xanh tươi tốt.

Vườn rau của bác Năm chiếm một khoảnh đất khá rộng, nghe nói độ hai công. Bác trồng đủ các loại rau quả. Từ xa nhìn lại, vườn rau xanh mịn màng như một tấm thảm nhung. Bước chân vào vườn, em gặp ngay những luống cải bẹ xanh từng hàng thẳng tắp. Những cây cải nở to với những bẹ xanh mọng nước. Kế đó là những luống xà lách mơn mởn, xanh non, rồi những luống rau thơm, nào quế, ngò gai, nào diếp cả, cần tàu, cần nước, rau thơm… Từng hàng, từng ‘hàng chạy song song với nhau không hề thấy một cộng lá úa. Bên những luống hành, hẹ la những luống cà chua, đậu đũa. Những trái cà chua đỏ mọng nằm sát mặt đất. Những trái đậu đũa tòng teng trên những thang chà…

Vườn bác Năm còn có một cái ao nhỏ chằng chịt rau muống. Những cánh hoa màu trắng điểm những sọc tím rung rinh theo làn gió nhẹ. Trên mặt ao là một giàn bầu bí chằng chịt, quấn quýt bên nhau. Những đóa hoa màu vàng hòa lẫn với màu xanh’ của lá làm cho giàn bầu bí nổi bật hẳn lên. Những chú bướm nhởn nhơ bay trên cánh hoa tạo nền một cảnh-rất thơ mộng. Cuối vườn là những hàng mía, hàng chuối thẳng tắp đang thời kì phát triển. Đằng xa hơn là vườn cây trái, cành lá sum suê và sai nặng những quả.

Bác Năm luôn cặm cụi trong vườn tưới nước, bắt sâu, nhổ cỏ, bón phân… Vì thế, vườn rau luôn xanh tốt và quanh năm gia đình bác có cuộc sống sung túc nhờ vườn rau, vườn cây đem lại.. Em rất thích mảnh vườn của bác Năm. Những buổi đẹp trời, em thường sang thăm vườn của bác. Ngồi bên bờ ao, em dõi mắt nhìn đàn cá tung tăng bơi lội dưới nước hay nhìn đàn bướm bay lượn trên những cánh hoa mà tâm hồn cảm thấy thật thư thái, dễ chịu.

Tả một khoảng vườn mà em đã nhìn thấy – Bài làm 2

Có tiếng chim hót véo von ở đâu đó trong vườn. Tiếng hót trong trẻo, mê li làm em bừng tỉnh giấc. Em bước ra vườn, khoan khoái hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai. Chợt, em nhận ra khoảng vườn nhỏ của nhà mình mới đẹp làm sao.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Trao duyên của truyện kiều

Lúc này, màn sương đang tan dần. Khoảng vườn như đang tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, Trên tấm thảm xanh trải đầy màu sắc, rực rỡ nhất có lẽ là một bông lan đang hé nở. Một, hai, ba cánh hoa mềm mại, rắng muốt nhung. Điểm tô cho những cánh hoa mềm mại đó là những hạt sương trong veo như hạt ngọc mà trời mây đã hào phóng rắc xuống tặng hoa. Chẳng kém phần rực rỡ, những cụm hoa cẩm chướng cũng xinh đẹp vô cùng. Những cánh hoa vàng cam, hồng tím mỏng manh như tia nắng mặt trời. Chạy dọc khu vườn là những bé thủy tiên đáng yêu. Gương mặt bé hồn nhiên, ngây thơ với bộ cánh hồng tươi làm các chị hoa ai cũng quý. Giữa vườn, một chàng bưởi vươn lên sừng sững trông thật khỏe khoắn. Chàng đứng trang nghiêm như chú linh chì che chở những quả bưởi non đang nhủ say. Đứng cạnh là một cây lễ to trĩu quả. Từng chùm quả chín vàng treo lơ lửng trên những cánh lá bàng bạc như những ngôi sao. Giản dị hơn cả là cây xoài ở góc vườn. Cây khoác lên mình chiếc áo xanh rờn còn lốm đốm những chiếc lá già khô. Hoa xoài nhỏ li ti đang e ấp láp sau đám lá như e thẹn. những chú bướm đầy màu sắc bây về quyến rũ các nàng hoa xinh đẹp trông như  những chiếc nơ bay, làm khu vườn tràn ngập hương sắc.

Khắp vườn, đâu đâu cũng thấy hương thơm, thơm đến xao xuyến lòng người. Cô gió đánh nhịp cho lá cây vui hát rì rào. Bản nhạc đầu tiên của một ngày mới bắt đầu.

Tả một khoảng vườn mà em đã nhìn thấy – Bài làm 3

"Quê hương '" Ôi hai tiếng gọi sao mà trìu mến và tha thiết. Quê hương không những là chùm khế ngọt, là con diều biếc, mà còn là khoảnh vườn chôm chôm đầy ắp quả:

Khu vườn được chia ra làm nhiều khoảnh, nhưng chỉ có họ hàng cậu chôm chôm cư ngự là đông nhất. Vào khoảng vườn chôm chôm thì mỗi chúng ta ai ai cũng có cảm giác như đang lạc vào khu rừng hoang dã trong thời cổ đại xa xưa. Mùa này, chôm chôm đang chín rộ. Tán lá xanh um găng đùm bọc, che giấu những đứa con thân yêu của mình. Dù tán lá quyết tâm che chở thì trái lại.. trái chôm chôm lại thích phô màu đỏ ối tuyệt đẹp của mình. Có những chùm vụt ra khỏi vòm lá, nằm thảnh thơi tận tít trên cao, còn những chùm bướng bỉnh, sà xuống mặt đất, xuống vũng lầy dính đây bùn đất thật là tội. So với những thằng bé măng cụt láu cá thì các chú bé chôm chôm có vẻ mến khách hơn. Những buổi trưa hè oi ả, mắc võng lên thân cây lực lưỡng của chôm chôm, với làn gió mơn trớn của miệt vườn thì ta có thể dễ đi vào mộng. Thân chôm chôm bằng khoảng nửa vòng tay em thôi nhưng nó có vẻ rắn chắc lắm. Những chiếc lá màu xanh thẫm, lúc nào cũng tươi tắn. Chứ không như các anh chàng sầu riêng ở bên kia mương lúc nào cũng chau mày ủ ru thật thảm thiết. Tháng này vào vườn chôm chôm, chúng ta sẽ được một bữa no nê. Vị ngọt thanh khiết của lớp thịt dày ở chôm chôm có thể thu hút được những người khó tính nhất. Duy chỉ có một cành ra hoa muộn, đứng ngơ ngác nhìn các anh chị của mình mà khóc. Bông chôm chôm ra từng chùm, từng chùm như những đài sen tí hon chúc đầu xuống đất để hút lấy những ngọn gió trong lành từ kênh rạch thổi về. Chúng cứ ngấp nghé như van lơn những bàn tay thô bạo đừng ngắt khi nó chưa kết quả.

Xem thêm:  Soạn văn bài Tập đọc: Ăn "mầm đá"

Chà chà, cánh hoa cũng ẩn màu xanh ngọc bích đẹp lạ thường. Nó chứa cả mùi hương hoa hồng, hoa dại nội cỏ phảng phất đâu đây. Mấy cây cóc đang đứng ngấp nghé nhìn len lén các anh chàng chôm chôm hào phóng mà đăm chiêu suy nghĩ. Dường như cũng muốn bắt chước các anh chàng hiếu khách, mụ ta đem hết thảy lũ con của mình treo lủng lẳng trên các cành cây cao để khoe khoang. Nhưng khổ nỗi là mấy mụ Cóc lại không thích sinh con nhiều vì sợ úa tàn nhan sắc của mình, nên chỉ lăt lẻo vài ba trái thôi. Mải lo suy nghĩ, Cóc đã lãng quên những chiếc lá vàng úa, đang nằm để chờ..

Một cây khế lắc lư những chùm quả chín vàng, mọng nước, một cây sung già soi bóng bờ ao, kể sao cho xiết vườn cây đầy những quả thơm ngon nhất của nhà em. Hỏi ai đi xa mà không nhớ ?

Tả một khoảng vườn mà em đã nhìn thấy – Bài làm 4

Bây giờ em đã quen rồi cuộc sống thị thành đầy bụi bặm và huyên náo. Nhưng cứ mỗi buổi chiều, khi gấp hết sách vở rồi ngồi thừ bên cửa sổ để nhìn từng dòng người cuồn cuộn di chuyển, những ngôi nhà đổi màu theo thời gian, lòng em lại nôn nao nhớ về khoảnh vườn quê.

Mỗi khi đi học về trưa của những ngày tháng ấy, bước vào khu vườn nhà tất cả cỏ cây như chào đón. Màu xanh cứ nối tiếp màu xanh. Từ con lộ đất đỏ, khu vườn chạy dài ra bờ sông với một không gian bao la trùm một màu xanh của lá. Nếu không quen đường khi lạc vào khu vườn, bạn đi đến mỏi chân mà vẫn chưa đến bờ sông. Khu vườn được chia ra làm nhiều khoảnh nhưng em thích nhất khoảnh vườn cỏ những cây măng cụt xum xuê cành lá và quả chín. Khoảnh vườn này âm u nhất, chiếm một không gian bao la, là nơi trú ngụ im lìm của những cáy măng cụt. Thân măng cụt cao, cành lực lưỡng như những cánh tay lực sĩ, nhưng da lại mịn màng như da của các cô gái. Lá măng cụt dày lúc nào cũng óng chuốt và mượt mà như có một bàn tay vô hình nào đó xoa mỡ lên. Chúng vừa dày, vừa xanh đen lại. Trưa nắng gay gắt bước vào vòm cây ta tưởng như đang đi ban đêm vậy. Tàn lá của cây măng cụt ham hố mặt trời như hăm hở đón ánh mặt trời đến nỗi không cho mọt tia sáng nào vượt qua. Chúng hớp lấy hớp để những dòng bụi mỡ màng vàng rực tử trên cao, dường như chúng không cho bất kì tia sáng nào chảy xuống mặt đất. Dưới gốc măng cụt thật là quang đãng vì không có cây nào chen chân vào được, chỉ có vài anh chàng boòng boong cao lẳng khẳng, lá vàng ủng như người mắc chứng bệnh đau gan trông rất thương hại. Anh chàng cứ ngước nhìn măng cụt mà thèm thuồng được cao lớn và khoẻ mạnh như vậy. Còn măng cụt lại kiêu hãnh vươn những cánh tay xanh um của mình để hứng lấy nguồn sáng hào phóng của mặt trời rực rỡ. Các chàng dường như thờ ơ cái ánh mắt tối sẫm đầy ghen tị của boòng boong. Dưới gốc măng cụt chất đống những chiếc lá khô chỉ cần một cơn gió thoảng qua là chúng reo lên xào xạc, trái măng cụt nhỏ bầu bầu như chiếc ấm trà bé tí màu nhọ luôn thẹn thò tinh nghịch, núp sau những chiếc lá xanh. Có một lần, ngoại cho em cầm sào để kiếm trái chín nhưng em cứ ngẩn ngơ tìm hoài mà không thấy. Tụi măng cụt thật là những đứa láu cá. Thế mà, cũng hôm ấy, bên gốc măng cụt già, nội em đã hái đến cả một chiếc cẩn xé lớn biết bao nhiêu là trái. Sự tinh ranh của chúng chĩ lừa được em chứ chúng đâu trốn được nội. Quả là “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn". Nhắc đến măng cụt là thấy ngòn ngọt, bùi bùi, thơm thơm, chua chua đến thòm thèm…

Xem thêm:  Hẵy tả cảnh quê hương nơi em đang sống

Men theo bờ cây rậm rịt lại xuất hiện những chàng boòng boong ốm yếu, ở đây chúng đứng cô đơn ngơ ngáo mỗi lúc gió sông lộng thổi. Hình như chúng đang suy ngẫm sự đời trách ông trời sao lại sinh chúng bủng beo như thế…

Kể sao hết những cây trái vườn em, và kể sao hết những điều kỳ diệu của cây măng cụt. Ai đi xa chẳng nhớ về…

Topics #cuộc sống #hoa hồng #suy nghĩ #Tả một khu vườn #thời gian #vườn rau