Tả con đường làng quê em – Văn mẫu lớp 5

loading...
Tả con đường làng quê em – Văn mẫu lớp 5
4.3 (85.71%) 14 votes

Tả con đường làng quê em – Bài làm 1

Làng Xuân Bình là nơi quê cha đất tổ của em. Xuân Bình là một làng thuần nông. Xung quanh làng là những cánh đồng xanh bát ngát: đồng Vệ, đồng Châu, đồng Đót.

Loading...

Những năm về trước, đường làng sau cơn mưa lầy lội khó đi lại. Mấy năm gần đây, làng đã có điện thắp sáng, đường làng, ngõ xóm đã được xi-măng hoá, thẳng tấp, phẳng lì.

Đường chạy ra các cánh đồng. Đường đi thẳng lên chợ Quán. Đường đi về phía cầu Dinh. Đường qua đình làng, qua giếng Đá, đi thẳng đến bến đò Yên. Dọc các con đường là nhà dân, là vườn tược, là những mái ngói rêu phong nhấp nhô.

Đường qua đình là đẹp nhất. Có cây đa cổ thụ xanh um, cao chọc trời. Có ba cây gạo trên bến đò Yên, tháng ba nở hoa đỏ rực cả một bến sông, một khoảng trời. Đi trên đường thấy bóng mình soi xuống bến Đá, nước trong leo lẻo.

Đường đi lên chợ Quán là đông vui nhất. Sáng sớm có nhiều người gánh nông sản đi chợ bán. Có nhiều tốp học sinh kéo nhau đi học. Có xe đạp, xe máy phóng qua. Có cổng làng cao to lợp ngói đỏ, quét vôi trắng. Hôm nào em cũng đi học qua con đường này. Đường làng đối với em vừa thân thuộc, vừa gắn bó thiết tha.

Tả con đường làng quê em – Bài làm 2

"Quê hương" hai tiếng ấy nghe mà gần gũi thân thương làm sao? Tuổi thơ ai cũng có những kỉ niệm đẹp để mà nhớ, mà yêu ở quê hương. tuổi thơ của em gắn bó với cánh đồng thẳng cánh cò bay, dòng sông nước chảy hiền hoà, … nhưng gắn bó với em nhất vẫn là con đường từ nhà tới trường. Với em, con đường này có biết bao kỉ niệm.

Đó là con đường rải đá răm như bao con đường khác. Tuy không rộng lắm, lại gồ ghề, lồi lõm nhưng đường cũng đủ cho một chiếc xe tải chạy qua. Mỗi khi đặt chân lên con đường lòng em lại cảm thấy bồi hồi:-t. Đầu làng, cây gạo đứng giương dù che nắng. Nơi đây đã chứng kiến những ván bi quyết liệt của bọn trẻ chúng em. Hai bên đường là hàng bạch đàn với những chiếc lá nhỏ như con mắt nhìn xuống đường. Sau hai hàng cây là cánh đồng rộng bát ngát, thẳng cánh cò bay. Tuy vậy, đi trên đường vẫn nhìn thấy những ngôi nhà xinh xắn nằm giữa một màu xanh mượt mà của vườn tược.

Bước ra cửa ngõ, con đường làng quen thuộc hiện ra trước mắt, luỹ tre xanh rì rào trong gió, ánh nắng ban mai chiếu xuống vệ cỏ làm cho những giọt sương trở nên long lanh, lộng lẫy như những viên kim cương đính trên thảm nhung xanh. Em lấy chân đạp trên cỏ, một cảm giác mát lạnh khoai khoái thấm vào chân. Phía dưới vệ cỏ là con mương đào dẫn nước vào cánh đồng đang giữa tuổi dậy thì. Khắp nơi một màu xanh bát ngát tràn đầy sức sống.

Ông mặt trời từ từ nhô lên thả ánh nắng ấm áp lọt qua kẽ lá chiếu xuống mặt đường như những hoa nắng đang nhảy nhót. Mọi người đổ ra đường mỗi lúc một nhiều. Trẻ em đến trường cùng bà con đi làm, đi chợ…. ồn ã. Trưa về, người đi lại thưa thớt, con đường như chìm vào trong giấc ngủ. Những chiếc lá khẽ đu đưa trong gió như quạt mát cho con đường. Chiều về con đường như thức giấc. Lại ồn ào náo nhiệt khi các bác nông dân đi làm về. Tiếng nói, tiếng cười gọi nhau í ới, tiếng xe cộ cứ ồn ào suốt cả con đường. Trên cây những chú chim hót véo von tạo ra một bản nhạc giao hưởng.

Với em, con đường đã quen thân từ khi cắp sách tới trường. Đi trên con đường mùi ngai ngái của đất, mùi của lúa đồng, cỏ nội phà vào mũi lòng em lại cảm thấy bâng khuâng. Em rất yêu con đường. Hằng ngày, em đi trên con đường này. Có lẽ vì vậy mà em và nó trở thành đôi bạn thân thiết. Dù đi xa, được đi trên con đường đẹp hơn nhưng hình ảnh con đường làng quê vẫn in đậm mãi mãi trong kí ức của em, bởi vì nó đã nâng từng bước đi lẫm chẫm đầu tiên của đời em.

Loading...

Tả con đường làng quê em – Bài làm 3

Con đường làng em có cây đa già sừng sững trên bờ đê như một người lính gác.

Bắt đầu từ đó, đường đổ dốc xuống, chạy qua giữa làng làm ranh giới cho hai xóm. Mặt đường vào làng không rộng lắm, chỉ vừa một xe trâu đi. Những phiến đá to gần bằng bàn nước xếp hàng tư lát dọc, nhiều chỗ lõm xuống như lòng mâm. Hai bên đường, nhà cửa san sát. Cứ nhìn những phiến đá ven đường là biết ngay cổng từng nhà. Phiến đá to nhất, nhẵn bóng vẽ đủ ba bốn “ bàn cờ tướng” đúng là cổng nhà cậu Toàn. Phiến đá màu trắng ngà, nổi vân như đầu con rồng chính là nhà thầy Hoán dạy em năm ngoái. Còn kia là phiến đá vuông màu xanh ghi quen thuộc, đó chính là lối đi vào nhà em.

Vui nhất là những lúc chiều tà, trâu bò thả cỏ ở ven đê đi về làng, những chiếc móng gõ côm cốp trên mặt đường. Xe trâu, xe cải tiến lóc cóc lăn bánh, xe đạp thồ xuống dốc nhảy tưng tưng qua các phiến đá mấp mô trên mặt đường. Những tối sáng trăng, mặt đường như chiếc khăn sọc trắng vắt qua vai làng em. Dưới ánh trăng, chúng em vui đùa, chạy nhảy trên con đường quen thuộc ấy.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ