Tả cảnh tấp nập của đường phố vào giờ đi làm – Văn mẫu lớp 6

Tả cảnh tấp nập của đường phố vào giờ đi làm – Văn mẫu lớp 6
5 (100%) 1 vote

Tả cảnh tấp nập của đường phố vào giờ đi làm – Bài làm 1

Mới 7 giờ sáng con đường đã đông nghịt người và xe cộ. Đây là thời điểm mọi người đi làm, đi học,…ai ai cũng bước ra đường để bắt đầu một ngày mới khiến đường phố tấp nập đông đúc hẳn lên.

Loading...

Nhìn khắp con phố, ta sẽ thấy bắt gặp nhiều hình ảnh khác nhau, cảm giác thật vội vàng. Trên tay cầm ổ bánh mì vừa đi vừa ăn của các cô cậu học sinh, người thì ngồi bên quán café cầm tờ báo, mỗi người một việc khác nhau. Có người thì đi thật nhanh vì trễ giờ làm, đưa con đi học,người thì lại thong thả đi chợ, đi dạo, đi ăn sáng….Tiếng xe cộ đi, tiếng gọi nhau, tiếng trẻ em í ới đòi dừng lại, mọi thứ đang bắt đầu chào đón cái nhộn nhịp của phố phường.

Con đường này hằng ngày vốn rộng, nhưng vào lúc này như quá nhỏ hẹp đối với mọi người. Đây là thời điểm tắc đường nhất, có khi phải mất hàng giờ mới có được lối đi. Nhiều chiếc ô tô cứ bóp còi inh ỏi vì không thể nhúc nhích được, hay do bị va vào bên hông. Xe máy như những người đua xe, luồn lách mọi chỗ trống để nhích lên tiến về phía trước. Tuy có phần đường dành riêng cho mỗi phương tiện giao thông nhưng khi đã trễ thì ai cũng muốn lấn ai để cho kịp giờ nên cũng hay xảy ra xung đột và quẹt xe trên đường. 

Trên các vỉa hè, hàng quán ăn sáng được bày la liệt, như mời gọi mọi người mau tạt vào để thưởng thức, tiếng gọi chào hàng í ới của cô bán xôi, tiếng tô chén kêu va của chị hàng bún,….mùi thơm ngào ngạt khiến ai cũng nức lòng. Có lẽ tấp nập nhất chính là hàng bánh mỳ, ai cũng vội vàng “bán cho tôi một bánh mỳ thịt ruốc, bánh mỳ pha tê, bánh mỳ trứng,…”cô bánh mỳ như một người nghệ sĩ piano, bàn tay thoăn thoắt như đáng đánh đàn. Từng đoàn học sinh cứ ríu rít cười đùa, chạy nhảy cùng nhau đi đến trường. Và dòng xe cô cứ đi, cứ đi, ồn áo và náo nhiệt.

Nắng đang dần lên như dương oai và thử thách mọi người. Và dù là buổi sáng nhưng thời tiết không chiều lòng người một chút nào. Nhìn khuôn mặt mọi người buổi sáng sớm mùa hè lúc này tưởng chừng như đang đánh trận vậy. Ai cũng bịt kín, đặc biệt là mấy chị, như những ninja thật sự. Mồ hôi như đang thấm ướt áo, mau mau đến nơi chính là niềm vui của mọi người. Buổi sáng đi làm chính là vậy đó.

Chứng kiến những cảnh tấp nập ồn ào của người đi làm, đi học….Khiến tâm trạng mỗi người có những khung bậc cảm xúc khác nhau, nhiều người dường như đã quá quen và cảm thấy thân thuộc. Nhưng có nhiều người lại cảm thấy vô cùng bức bí bởi cái xô bồ của phố thị. Mong sao có biện pháp nào giải quyết được vấn đề kẹt xe vào giờ cao điểm, để ai cũng có thể nở một nụ cười tươi rói chào đón ngày mới bắt đầu. 

Tả cảnh tấp nập của đường phố vào giờ đi làm – Bài làm 2

Tại các thành phố lớn thì vấn đề tắc đường trong những giờ cao điểm như giờ đi làm hay tan tầm luôn là một trong những vấn đề luôn được mọi người nhắc đến. Tắc đường cũng ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của nhiều người dân và những người đi làm.

Và ngay cả đối với gia đình em cũng vậy. Buổi sáng, bố em thường đưa em đi học vào lúc 6 giờ 45 sáng vì em vào trường học lúc 7 rưỡi. Bố em phải đi em đi học sớm hơn vì nếu đi muộn sẽ rất tắc đường và bố em có thể bị trễ việc. Thế nhưng dù bố em đưa em đi làm từ rất sớm nhưng trên những con phố lớn đều vẫn tấp nập người đi đường và xe cộ đi lại. Em nghĩ chắc mọi người cũng đều giống gia đình em là muốn tránh giờ đi làm để không bị ùn tắc. Mọi người đi đường, ai nấy cũng đều vội vã. Em thấy cũng có những bạn đi học sớm như em, bạn thì đang ăn sáng ngay trên xe nhưng cũng có bạn được bố mẹ đưa đi ăn sáng rồi mới đi học.

Đến ngã tư đầu tiên trên đoạn đường Láng, dù đã có cả cầu vượt qua ngã tư, thế những lượng người ở 4 ngã tư vẫn đang chờ đèn đỏ rất đông, có cả xe máy, xe ô tô lớn nhỏ đang đứng chờ đèn đỏ. Ở mỗi một tuyến đừng lại phải có từ 1 đến 2 chú cảnh sát đứng dùng còi và gậy điều khiển để phân luồng xe cộ, nhằm tránh sự ùn tắc giao thông. Trên đường đi thì không đông lắm, nhưng lượng xe cộ đông nhất khi đến gần các ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Mỗi xe chỉ nhích được từng tí một. Nhìn từ xa thì trông có vẻ như bình thường nhưng nếu đứng ở trong dòng người đó thì rất nóng và ngột ngạt. Sức nóng đó là do động cơ của các xe máy nổ mà tạo thành. Bố em thường phải liên tục nhắc em chú ý chân vì sợ sẽ chạm phải ống bô của các xe máy khác làm bỏng chân.

Phía xa xa, chiếc đèn đỏ dừng 72 giây đã được bật xanh,  nhiều chiếc xe máy bắt đầu nổ máy và từ từ tiến lên phía trước. Nhìn những những chiếc xe máy tiến lên phía trước trông cứ như một đoàn quân đang tiến lên đầy dũng khí.

Loading...

Tuy nhiên, đoàn quân tiến lên chưa được bao lâu thì lại bị chú cảnh sát tuýp còi vì đã đến đèn đỏ thì mọi người lại phải dừng lại trước vạch sơn trắng để cho những xe tại những đường khác được xuất phát. Nhưng ở phía đường em thì vẫn còn rất nhiều người dừng xe từ trước, nhưng do lượng xe ùn tắc quá đông nên phải chờ đến lượt mới được xuất phát. Dù là vậy, nhưng cảnh ùn tắc đường cũng khiến trên gương mặt của những người tham gia giao thông một cảm giác lo lắng vì mọi người sẽ sợ trễ giờ làm.

Đến buổi chiều, mẹ em thường đến trường để đón em về. Buổi chiều, vào các giờ tan tầm thì đường xã cũng đỡ tắc hơn buổi sáng một chút. Vào mùa hè, trời nhanh muộn nên mẹ với em về nhà lúc trời còn chưa tối. Nhưng vào những trời mùa đông, thì hôm nào cũng phải một tiếng mẹ và em mới về đến nhà. Trên đoạn đường Láng về nhà em thì cảnh mọi người tấp nập tan tầm vẫn như buổi sáng, tuy nhiên, giờ đây là mọi người muốn nhanh chóng trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả. Đó là cảnh đường phố tấp nập vào giờ đi làm và giờ tan tầm ở trên con đường về nhà em. Dù buổi sáng em vẫn phải đến trường sớm hay dù có phải chờ cho hết ùn tắc đường hay cảnh mọi người đang hối hả, tất bật chuẩn bị đi làm cũng khiến trong em cảm thấy có một điều gì đó rất đặc biệt trong đó. 

Tả cảnh tấp nập của đường phố vào giờ đi làm – Bài làm 3

Thường ngày, cứ sáu giờ ba mươi em lại cắp cặp bách bộ đến trường. Vừa mới mở cổng đã thấy trước mắt em con đường Cách mạng tháng Tám, người và xe cộ tấp nập đi lại ngược xuôi.

Hai bên lề đường, người đi lại như mắc cửi, tiếng cười, tiếng nói râm ran. Dưới lòng đường, đủ các loại xe: xích lô, xe đạp, honda, ô tô… lao đi vun vút. Em hòa vào dòng người trên lề đường dành cho những người đi bộ. Lòng đường rộng đến thế mà giờ đây, em thấy như bị thu hẹp lại bởi dòng người, xe cộ cả hai chiều đi lại không ngớt, ơ ngã tư đường phố, bảng hiệu chỉ đường thỉnh thoảng lại nhấp nháy, hiện lên màu xanh, đỏ, hướng dẫn cho dòng người, xe cộ đi hay dừng lại, điều chỉnh mật độ trên đường, bảo đảm an toàn giao thông. Chốc chốc những chiếc ô tô bóp còi inh ỏi, những chiếc xe máy xích lô… dạt vào hai bên lề đường nhường lối cho ô tô. Một số người đi xe đạp cố vượt lên trước, chắc là có việc gấp gáp hoặc đường đến sở làm việc khá xa, sợ trễ giờ nên gò lưng cho xe lao đi vội vã. Kìa! Đèn đỏ xuất hiện, dòng xe cộ và cả dòng người nữa như bị vật chắn vô hình ngăn lại trước vạch sơn trắng ngang đường. Chỗ dừng lại ở ngã tư phía hai chiều mỗi lúc một đông hơn. Người, xe cộ đứng chen chúc lẫn lộn dàn kín cả mặt đường chờ tín hiệu xanh trước mặt bật sáng. Tuy nhiên không có gì vội vã nhưng có lẽ ai cũng cảm thấy sốt ruột. Bản thân em cũng vậy. Chưa đến giờ vào học nhưng đứng chờ như thê này, cứ có cảm giác lâu lâu thế nào ấy. Rồi tín hiệu đèn xanh cũng xuất hiện trước mặt, không ai bảo ai, người đi bộ thì nhanh chân rảo bước, còn ô tô, xe máy… tăng ga lướt tới. Trên những chiếc xe buýt, xe đò những người phụ xế, ló đầu ra hai cửa chính, tay đập vào thành xe, Miệng hét to: “Dô! Dô!” không ngớt.

Dọc hai bên lề đường, phần lớn là lũ học trò chúng em, vai quàng khăn đỏ, hai tay ôm cặp về phía trước vừa đi vừa trò chuyện huyên thuyên. Đứa nào cũng nép sát vào lề đường, nét mặt tươi vui hớn hở như đi dự hội. Đến cổng trường, em chưa vội rẽ vào, cứ đứng ngắm dòng xe cộ trên lòng đường xuôi ngược. Đông và nườm nượp như thế mà không hề xảy ra một tai nạn nào. Giữa lòng đường, vạch sơn trắng chạy dài phân chia mặt đường thành hai phần bằng nhau. Và ỏ hai phần đường ấy như lúc nào cũng đông nghẹt xe và người, chuyển động ngược chiều nhau ở cái thời điếm sáu giờ ba mươi này.

Đường phố vào những giờ cao điểm thường đông vui như thế, rộn rã và nườm nượp như thế mà trật tự giao thông vẫn tốt, vẫn rất an toàn. Em mong sao mọi đường phố trong cái thành phố được gọi là “Hòn ngọc viễn đông” này lúc nào cũng an toàn như sáng nay.

Tả cảnh tấp nập của đường phố vào giờ đi làm – Bài làm 4

Hàng ngày, như thường lệ vào lúc 7h00 là em xách cặp đi bộ đến trường, hòa vào dòng người đang vội vã đi học, đi làm, đến trường, đến công sở. Tuy nhà chỉ cách trường 500m, nhưng đủ để em ngắm nhìn cảnh tấp nập ở đường phố vào giờ cao điểm.

Con đường này vốn khá rộng, thế mà vào giờ này hình như nó còn quá hẹp cho hai luồng xe đi ngược chiều nhau. Những chiếc ôtô bóp còi inh ỏi, lăn bánh chầm chậm, nhích từng bước một. Thỉnh thoảng một chiếc xe con do đứng lâu một chỗ không nhích được, nghe chừng sốt ruột kéo một hồi còi thật dài để vượt lên trước nhưng không thể nào lách lên được đành phải chịu nối vào dòng xe để tiếp tục lăn bánh từng tý một. Một chiếc xe màu xanh cao lớn, đồ sộ, hai bên thành xe nổi bật dòng chữ lớn “Xe đưa đón công nhân” chậm chạp đi theo sau dòng xe. Trên xe, qua cửa sổ, các cô công nhân áo xanh, đầu tóc gọn gàng, nét mặt vui vẻ nhìn ngắm phố phường, có cô còn tranh thủ ăn sáng trên xe trước giờ đến công ty. Tiếp sau đó là một chiếc xe màu đỏ đã cũ, từ cửa xe ló ra một khuôn mặt đầy căng thẳng với  bàn tay gõ liên hồi vào thành xe, miệng hét to: “Nhanh nào, nhanh nào!”. Đó là chuyến xe buýt từ thành phố trở khách ra ngoại thành.

Những chiếc xe máy nhanh nhẹn lách đi giữa dòng xe cộ đông đúc. Trên một chiếc xe máy, khuôn mặt một em nhỏ đang ngồi trong lòng mẹ cố vươn người khỏi cái lưng to lớn của ông bố để đưa ánh mắt với vẻ thích thú ngắm cảnh tấp nập ở đường phố. Chắc bố mẹ em đưa em đi nhà trẻ trước khi đến công sở. Những cô, cậu học trò lớp Một, lớp Hai đèo cặp sách sau lưng ngồi ôm chặt lấy lưng bố, mẹ, chân đung đưa có vẻ khoái chí lắm. Những anh, chị học sinh lớn tuổi được tự đạp xe đến trường trông thật tự tin lắm, vừa đi vừa trò chuyện với bạn đồng hành.

Kìa! Hai chiếc xe đạp đi xong hành vướng tay lái vào nhau làm cả hai anh học sinh loạng quạng suýt ngã lăn ra đường. Hai bên vỉa hè là dòng người đi bộ, phần lớn là học sinh đi học. Chúng em đi qua những cửa hàng mở rộng cửa, những siêu thị  điện máy phô ra những bộ máy mới sáng loáng, bên trong là tiếng nhạc ồn ào. Ở cửa hàng giày dép, những đôi giày mới bóng lộn, nhiều kiểu dáng, màu sắc trưng bày trong tủ kính trông thật đẹp mắt. Phía đầu hẻm, khói nghi ngút bốc lên từ xoong nước dùng của một hàng phở bình dân.

Một ngày lao động sôi nổi ở thành phố em bắt đầu như vậy đấy. Cảnh tấp nập ở đường phố làm em có cảm giác con đường đến trường như ngắn lại. Ngày nào em cũng bước đi trên con đường này và nhìn ngắm nó không chán. Thiết nghĩ nếu một ngày nào đó phải xa nơi này thì em sẽ nhớ nó biết bao.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ