Suy nghĩ về tình yêu của giới trẻ hiện nay – Văn mẫu lớp 12

loading...
Suy nghĩ về tình yêu của giới trẻ hiện nay – Văn mẫu lớp 12
3.9 (77.78%) 9 votes

Suy nghĩ về tình yêu của giới trẻ hiện nay – Bài làm 1

Tình yêu-đó là đề tài muôn thuở và hấp dẫn.Tuy nhiên ở những thời kì khác nhau thì quan niệm về tình yêu lại mang những nét riêng khác nhau.Việc nghiên cứu về chủ đề này có một ý nghĩa quan trọng đối với tuổi trẻ nói chung và học sinh (HS) nói riêng. Nó giúp chúng ta nhìn nhận một cách toàn diện hơn sự biến đổi các quan hệ xã hội dưới tác động của nền kinh tế thị trường.Từ đó giúp HS có nhận thức đúng đắn về tình yêu để xây dựng cho mình một nhân cách,một lối sống nhân văn.

Loading...

“Yêu là chết ở trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu

Cho rất nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu…”

Vậy với chúng ta, những người đang trực tiếp trải nghiệm cuộc đời HS-đều ở độ tuổi 14 đến 17; Đây là lứa tuổi đẹp nhất của mỗi con người cả về mặt thể chất lẫn tâm hồn. Trước mắt chúng ta là biết bao điều kì diệu đang diễn ra.Chúng ta luôn khát khao,tràn đầy nhiệt huyết tuổi trẻ và sẽ được biết đến nhiều mối quan hệ xã hội mới mẻ và phức tạp hơn;Trong tất cả các mối quan hệ đó,quan hệ tình bạn,tình yêu luôn chiếm một vị trí quan trọng trong cuộc sống của chúng ta.Vì vậy có thể coi tình yêu là một trong những nhân tố quan trọng điều chỉnh hành vi và hoạt động của thanh thiếu niên,HS.Đó là một bộ phận trong cấu trúc nhân cách ảnh hưởng trực tiếp đến xu hướng,năng lực tính cách,lối sống…của HS.Vậy trong bối cảnh xã hội đang biến đổi một cách toàn diện và sâu sắc như hiện nay,HS chúng ta quan niệm như thế nào về tình yêu?HS có nên yêu hay không?….

Theo suy nghĩ của riêng mình thì : “không thể nói là HS nên hay không nên yêu được vì yêu ở giai đoạn nào,tốt hay xấu,hạnh phúc hay đau khổ phụ thuộc vào con người bạn và con người mà trái tim bạn hướng đến”.

Ai dám khẳng định là thời HS không nên yêu?-Mình khẳng định là trên 60% các bạn trẻ hiện nay khi qua thời HS đều ít nhất trải qua một cuộc tình.Và quả thực cảm xúc như thế nào thì chỉ có họ mới trực tiếp cảm nhận được. Nhưng phải thừa nhận rằng tình yêu thời HS nó vừa có cái gì đó chưa đủ độ chín,nhưng vừa có cái gì đó rất đẹp,rất đáng trân trọng.Bởi các bạn đến với nhau bằng tình cảm thật sự, gắn kết với nhau bằng chính những sẻ chia,những khó khăn,những đồng cảm theo đúng nghĩa “HS”. Hãy tạm thời đừng nói đến việc tình yêu có đâm hoa kết trái hay không,nhưng chắc chắn nó sẽ là những kỉ niệm dù đắng cay hay ngọt ngào thì cũng được gói gọn trong hai từ “rất đẹp”….Bởi khi ra trường, tình yêu của bạn khi đó sẽ không hề giản đơn như thế nữa mà ngược lại, nó sẽ mang dáng dấp của kinh tế, của địa vị, của danh lợi….của “một chỗ dựa an toàn hơn những chỗ dựa khác”…

Nhưng cũng không ai dám khẳng định nên yêu thời HS vì cũng có rất nhiều bất cập,nhất là lối sống có phần buông thả của nhiều bạn HS hiện nay,mà những hệ lụy của nó đôi khi lại vùi dập cả những tài năng.

Trở lại quan điểm của riêng mình,không có gì là xấu khi yêu thời HS cả, điều quan trọng là con người bạn, trước hết là chính bạn,bạn có đủ tự tin không, đủ nghị lực không,để có thể yêu nhưng vẫn làm tròn nghĩa vụ tiếp thu tri thức…

Có thể nói không mấy ai đã từng “mài đũng quần” suốt mấy năm trên ghế giảng đường Đại Học mà không có ít nhiều kỉ niệm yêu đương thời HS.Tất nhiên có người đủ dũng cảm bộc lộ tình cảm đó,có người thì do bản tính nhút nhát hay kín đáo sẽ chôn sâu những tình cảm đầu tiên ấy vào tận đáy con tim đến vài ba chục năm sau, khi mái tóc đã ngả màu muối tiêu, gặp nhau ở cuộc họp “đồng môn” mới nói ra được…Đã là con người thì ai chẳng có trái tim,sống trong một tập thể ngang tuổi nhau,lại cùng chung ước mơ lý tưởng, rất dễ nảy sinh tình cảm bạn bè,rồi từ tình bạn đến tình yêu thì không có gì lạ. Nếu tình yêu làm cho bạn tốt đẹp lên,động lực tình yêu làm cho sức học của bạn vượt trội lên hẳn lên,bạn có kế hoạch rõ ràng cho tương lai và đưa tình yêu đi vào quỹ đạo của nó, không cản trở việc học hành và chuẩn bị cho sự nghiệp lâu dài của bạn thì theo mình: tình yêu đó chẳng có gì phải né tránh. Sẽ thật vô lý nếu ai đó cấm HS không được yêu,bởi vì chúng ta là những người đã trưởng thành cả về mặt sinh học cũng như về mặt xã hội.Cho nên vấn đề không phải là HS có nên yêu hay không mà cái đáng bàn ở đây là HS nên yêu như thế nào?….

Loading...

Chúng ta là những thanh niên tri thức,hàng ngày được cập nhật những thông tin khoa học tiên tiến nhất của thời đại,hơn ai hết chúng ta phải hiểu gia đình và xã hội phải bao vất vả mới cung cấp cho chúng ta những điều kiện ăn học trong trường học để làm gì? Để học hay để yêu?…Vì thế,nếu bạn yêu và biết cách làm thế nào cho tình yêu ấy thực sự đẹp để sau này ta nhìn lại có thể mỉm cười và kể cho nhau nghe về tình yêu ấy thì theo mình tình yêu HS này thật đáng trân trọng. Tất nhiên, điều quan trọng nhất là luôn phải định hướng để có một tình yêu không lệch lạc.Lệch lạc về tư tưởng sẽ dẫn đến sự mù quáng,quá đà trong tình yêu HS và kết quả là vết trược dốc không phanh khi thất tình,thậm chí còn là hành vi tự tử hoặc những hành vi vi phạm pháp luật khác như giết người mình yêu chẳng hạn…Lệch lạc trong cảm xúc giới tính sẽ dẫn tới những hậu quả như : Quan hệ tình dục trước hôn nhân,tình dục không an toàn, sống thử-một hiện tượng trong cuộc sống HS đang được dư luận nói đến khá nhiều trong thời gian gần đây…Và hậu quả của những sự lệch lạc đó là việc mang thai ngoài ý muốn,nạn phá thai, bệnh xã hội như HIV-AIDS…dẫn đến nhiều bạn phải bỏ học giữa chừng, cánh cổng tương lai tươi sáng dần khép lại trước mắt trong nỗi ân hận và sự nuối tiếc.

Tóm lại,trả lời cho vấn đề này thì câu trả lời của mình là : Không quan trọng là yêu khi nào.Cái quan trọng đáng quan tâm và xem xét là các bạn yêu như thế nào.Vấn đề nào cũng có hai mặt tốt và xấu.Mình chỉ có một lời khuyên cho tất cả các bạn HS chúng ta là: tình yêu là điều thiêng liêng và cao đẹp mà tạo hóa đã ban tặng cho loài người chúng ta. Nhưng là HS, chúng ta phải luôn đặt việc học tập và tiếp thu kiến thức lên vị trí đầu tiên, quan trọng hơn. Nếu bạn yêu thì hãy để cho tình cảm ấy dừng lại ở mức độ yêu thực sự, như những mối tình trong trắng và dễ thương, ngây thơ và mang một chút nhí nhảnh, đáng yêu của thời HS. Tình yêu của bạn sẽ hoàn toàn đúng và được mọi người chấp nhận nếu bạn biết giới hạn của nó. Một nụ hôn hay chỉ là một cái nắm tay cũng là một tình yêu đẹp rồi, đừng nên làm những việc mà chúng ta chưa có đủ khả năng để đón nhận nó. Một tình yêu trong sáng sẽ giúp chúng ta, động viên chúng ta rất nhiều trong những nỗi buồn vui của bộn bề cuộc sống HS.

Hãy yêu đúng lúc và dừng đúng nơi nhé bạn!!!! .

Suy nghĩ về tình yêu của giới trẻ hiện nay – Bài làm 2

Tình yêu là vấn đề của muôn đời. Từ xa xưa đến mai sau, có lẽ nhịp đập của trái tim con người vẫn cứ bồi hồi, xao xuyến, khắc khoải, thao thức… như thế trước tiếng gọi của tình yêu. Nhưng quan niệm và cách ứng xử trong tình yêu thì chắc chắn sẽ có những đổi thay theo từng thời đại. Trong bối cảnh cuộc sống hiện nay, có khá nhiều điều cần phải bàn luận, suy ngẫm về tình yêu và trách nhiệm của tuổi trẻ với tình yêu.

So với các thế hệ trước, con người hiện đại đã có được sự bình đẳng, tự do trong tình yêu. Họ không còn phải chịu cảnh "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy"; cũng không bị tróibuộc bởi các hủ tục xã hội khắt khe như thời xưa. Hầu hết mọi người được tự do lựa chọn và có thể chủ động trong việc kiếm tìm hạnh phúc. Chúng ta không còn phải chứng kiến nỗi đau khổ của lứa đôi yêu nhau tha thiết mà không được nên vợ nên chồng chỉ vì sự cách biệt về tài sản, đẳng cấp. Người phụ nữ cũng không còn phải nếm trải nỗi khổ vì thân phận lộ thuộc "Thân em như tấm lụa đào – Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai"; hoặc "Em thương anh cũng muốn kết nghĩa giao hoà – Sợ mẹ bằng biển, sợ cha bằng trời"… Thậm chí, sau khikết hôn, nếu tình yêu không còn, họ có thể chia tay và đi tìm hạnh phúc mới mà không phải gánh chịu "búa rìu dư luận" nghiệt ngã như thời xưa (Nứa trôi sông không dập thì gãy – Gái chồng rẫy không chứng nọ cũng tật kia…).

Nhưng cũng chính môi trường của cuộc sống hiện đại đã làm nảy sinh không ít quan niệm lệch lạc và nhiều hiện tượng chưa đẹp trong tình yêu. Hình như chuyện đến và đi trong tình yêu có chiều hướng ngày càng dễ dãi và không hiếm bạn trẻ thay đổi người yêu như thay áo. Nhiều bạn yêu theo "trào lưu" – lớp mình, trường mình có các đôi cặp kè thì mình cũng thế cho khỏi "tụt hậu". Có người coi việc chinh phục được đối tượng là một chiến tích, càng nhiều "chiến công" càng tự hào về tài "chinh chiến" của mình! Có người biến tình yêu thành phương tiện để thoả mãn nhu cầu ăn chơi, hưởng lạc. Không ít đôi dễ dàng "sống thử" cuộc sống vợ chồng trước hôn nhân. Kết quả là những tình cảm "giống như tình yêu" ấy thường nhanh chóng tan vỡ, để lại nỗi chán chường, thất vọng và có khi là nỗi hận thù. Đáng buồn nhất là cách ứng xử của một số bạn trẻ khi tình yêu không được đáp lại hoặc dang dở, chia li: nhẹ thì bôi xấu, lăng mạ; nặng thì "cho một trận đòn dằn mặt"; thậm chí có người nhẫn tâm huỷ hoại hình hài người yêu bằng a-xít hoặc cướp đi cả sinh mệnh của họ.

Tôi hoàn toàn không tin khi có người nói rằng những hành động kia bắt nguồn từ tình yêu, vì "quá yêu" mà hành động mù quáng. Bởi vì, tình yêu thực sự không bao giờ chung sống với thói vị kỉ, sự tàn nhẫn. Trái lại, tình yêu luôn gắn liền với lòng chung thuỷ, vị tha và đức hi sinh. Tinh yêu phải khiến con người biết hướng tới những hành động đẹp đẽ, cao thượng. Nó sẽ trở thành nguồn sức mạnh kì diệu giúp mỗi người vượt qua khó khăn, thử thách trên con đường đời. Tôi nhớ những câu ca xưa "Muối ba năm muối đương còn mặn – Gừng chín tháng gừng hãy còn cay – Đôi ta tình nặng nghĩa dày – Có xa nhau đi nữa ba vạn sáu ngàn ngày mới xa". Tôi nhớ mãi câu chuyện có thật về một chàng trai miền biển, đến bệnh viện chăm sóc người thân, tình cờ gập một cô gái mang bệnh hiểm nghèo và đem lòng yêu thương cô. Anh đã vượt qua sự phản đối của gia đình, sự mặc cảm của cô gái để trở thành người bạn đời thuỷ chung, ân cần. Hai người đã nên vợ nên chồng và họ hạnh phúc bất chấp những nhọc nhằn, gian khó của cuộc sống đời thường.

Như thế, yêu không chỉ là đắm say, nồng nàn, nhớ nhung da diết, mà trước hết phải biết sống có trách nhiệm với mình, với người yêu. Ở trường tôi học, có một đôi thường được các lứa "đàn em" nhắc đến với lòng ngưỡng mộ. Anh và chị đều là học sinh sốngtrong khu nội trú. Khi anh học lớp 12 thì chị vào lớp 10. Mọi người xung quanh chỉ thấy anh quan tâm, săn sóc chị như một cô em gái mà không có chuyện hò hẹn, cặp kè như nhiều đôi khác. Vào đại học rồi, anh vẫn thường xuyên trở về thăm các em, giúp đỡ mọi người từ chuyện học hành đến việc treo lại một cái giá sách, đóng lại cái mắc áo… Ngày chị có kết quả thi đại học, anh mới trao cho chị cuốn nhật kí của ba năm được viết từ khoảnh khắc trái tim anh bồi hồi, xao xuyến trước gương mặt ngơ ngác của cô bé lớp 10 vừa nhập học; ghi lại bao lần anh phải kìm giữ lòng mình không dám thổ lộ tình yêu để giữ cho cô bé ấy những ngày tháng hồn nhiên, êm đềm của tuổi học trò… Tôi nghĩ, mình nghe kể đã thấy xúc động, cảm phục rồi, thì "người trong cuộc kia" không biết sẽ hạnh phúc đến thế nào khi được trao, được nhận một tình yêu như thế. Họ chính là những con người biết nâng niu, trân trọng tình yêu.

Khi tình yêu không được đáp lại hoặc tan vỡ vì một lí do nào đó, con người càng phải có trách nhiệm cao hơn để gìn giữ vẻ đẹp của tình cảm thiêng liêng này. Chắc hẳn mỗi chúng ta còn nhớ "cảnh ngộ" của chàng trai trong bài thơ Tôi yêu em của Pu-skin: tâm hồn bị giằng xé bởi bao cảm xúc trái ngược của mối tình đơn phương, khi lặng lẽ, âm thầm, lúc hậm hực ghen tuông, lúc chân thành đằm thắm… Vậy mà chàng trai ấy đã tự nguyện giã từ vì tôn trọng sự thanh thản, bình yên trong tâm hồn người con gái mình yêu thương. Anh từ biệt cô với lời chúc phúc "Cầu em được người tình như tôi đã yêu em". Trong cuộc sống, cũng có bao nhiêu đôi lứa không nên duyên chồng vợ vẫn có thể là bạn hoặc vẫn nhớ về nhau với những kỉ niệm tốt lành. Họ đã vượt lên nỗi đau khổ, thất vọng của riêng mình mà không làm tổn thương người khác, không xúc phạm tình yêu. Bố tôi có một người bạn thân từ nhỏ, bác ấy yêu một cô học cùng trường đại học nhưng cô ấy lại yêu người khác. Suốt mấy năm bác kiên trì "theo đuổi", rồi- thất vọng, đau khổ nhưng không có một lời oán trách, giận hờn dù tình cảm chân thành của mình chẳng được đáp lại. Khi mỗi người đã có gia đình riêng, bác vẫn quan tâm đến cuộc sống của cô, lặng lẽ giúp đỡ lúc cô ấy đau ốm, hoạn nạn. Năm 49 tuổi, cô ấy qua đời vì căn bệnh nan y, bác đi công tác xa về, cùng bố tôi đến nghĩa trang, đốt trên mộ cô tờ giấy có những dòng chữ ố vàng từ ba mươi năm trước: "Người mình yêu thương mãi mãi vẫn yêu thương"… Tôi nghĩ, chính những con người như thế đã tôn vinh giá trị của tình yêu giữa cuộc đời.

Mỗi một thời đại có thể thêm và bớt đi những tiêu chí định giá con người và cuộc sống. Nhưng riêng với tình yêu, có lẽ "chuẩn giá trị" vẫn là một hằng số không đổi. Con đường đến với tình yêu muôn màu muôn vẻ và tình yêu có thể mang đến niềm vui, hạnh phúc; cũng có thể khiến ta đau khổ, xót xa, tiếc nuối song tình cảm ấy mãi mãi là món quà vô giá của cuộc sống. Tất nhiên, tuỳ thuộc vào cách mỗi người trao và nhận nó. Với tôi, yêu là phải biết sống đẹp hơn…

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ