Kể về những kỉ niệm với cô giáo của em

Đánh giá bài viết

Kể về những kỉ niệm với cô giáo của em

Bài làm

Loading...

Dù đã 10 năm trồi qua nhưng hình ảnh về người đứng trên bục giảng ấy vẫn còn mãi trong ký ức tôi.

Cô là giáo viên dạy tiểu học, trường THCS Trần Quốc Toản và cũng là người đã dìu dắt chúng tôi những năm tháng cuối cùng của cấp 1 – lớp 4, lớp 5.

Tôi còn nhớ, hồi đó lớp tôi quậy lắm, giáo viên vào dạy là cứ rầy la, bảo lớp tôi nói chuyện, phá nhất nhì khối; và thường đám con trai dẫn đầu trò. Còn tôi có lẽ thuộc nhóm người ít ỏi còn lại của lớp – hiền lành rụt rè.

Ngày nhận lớp, cô đã trò chuyện cùng chúng tôi, giọng cô nhẹ nhàng, trìu mến như ôm ấp nhưng nghiêm nghị dặn dò tập thể. Ở độ tuổi 30 nhưng cô nhìn vẫn trẻ trung và giản dị; ngày đầu tiên đó có lẽ cô đã mang một bộ áo dài thật đẹp, cũng bởi lẽ cô đã luôn tự hào về bộ trang phục truyền thống của người phụ nữ Việt Nam.

Tôi vẫn nhớ rằng mỗi tiết đứng giảng của cô đều chen vào đó là “giờ chủ nhiệm” để dặn dò, dạy dỗ. Lớp quậy có tiếng cũng không vì tiết chủ nhiệm mà ngoan hơn; cũng vì thế tiết sinh hoạt bao giờ cũng căng thẳng. Còn nhớ có lần cô giận lớp lắm, lớp tôi đã làm điều gì đó khiến cô rất thất vọng chăng? Tôi không rõ lý do nữa. Chỉ nhớ cô đã rất giận, hình như cô khóc, cô còn nói sẽ không chủ nhiệm nữa. Chúng tôi nghe mà đứa nào đứa nấy cũng cúi sầm mặt, tay chân bấu ríu nhau.  Ừ lớp quậy quá mà, bọn con trai là quậy nhất. Và bạn tưởng tượng nổi không, “bọn quậy nhất” đó sau khi nghe cô bảo không chủ nhiệm đã ngồi khóc nơi cầu thang đó. Ngạc nhiên thật. Cô thực sự “cảm hóa” được bọn chúng… “Sau này ra trường, không phải những học sinh ngoan ngoãn mà chính những học sinh quậy phá sẽ nhớ đến người dạy dỗ chúng nhiều nhất.” Cô đã từng nói như vậy.

Xem thêm:  Nghị luận về quan điểm: Thành công chỉ đến khi chúng ta cố gắng hết sức và không ngừng hoàn thiện bản thân mình.

Cô hay kể chúng tôi nghe những mẩu chuyện nhỏ, đôi lúc là chuyện của riêng cô, đôi lúc là về đời sống xung quanh rồi lồng vào đó là những bài học làm người. Cô lo cho chúng tôi như lo cho con cô, rầy la mà vẫn cảm nhận được tình thương, thúc đẩy rồi đưa lớp tiến lên. Với tình yêu đó, cô đã không bỏ cuộc mà theo chúng tôi đến hết năm tháng cuối cùng của tiểu học.

Đến năm lớp 4 là tôi phải chuyển nhà xa trường, cũng vì thế lên cấp 2, ngôi trường tôi học không thấy bóng dàng người bạn cũ từng học chung nào; rồi không có số điện thoại hay địa chỉ nhà nhau, thế là mất liên lạc từ đó. May mắn thay tôi lại cùng lớp với cậu bạn là bạn của con cô, nhờ thế mà có được địa chỉ nhà cô. Hàng năm, mỗi dịp tết, tôi hay cùng mẹ về thăm cô.

Nghề giáo thiêng liêng cao cả mà âm thầm lặng lẽ. Chúng tôi may mắn khi được gặp cô, tôi may mắn khi là được học trò được cô nhớ đến.

Cô ơi, cháu biết trong cuộc đời cô đã xảy ra biến cố rất lớn, cháu mong cô vẫn luôn dịu dàng vui vẻ mà nghiêm nghị yêu thương những đứa học trò như tụi cháu. Cháu mong cô thật nhiều sức khỏe, hạnh phúc bên gia đình, và có thể dạy dỗ nên người thật nhiều những đứa trẻ ngỗ nghịch như tụi cháu ngày xưa.

Xem thêm:  Phân tích khổ 3 bài thơ Tây tiến của Quang Dũng
Loading...

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ