Kể về người hàng xóm mà em quý mến – Văn mẫu lớp 3

loading...
Kể về người hàng xóm mà em quý mến – Văn mẫu lớp 3
3.6 (72.73%) 44 votes

Kể về người hàng xóm mà em quý mến – Bài làm 1

Tính đến nay, nhà mình chuyển về chỗ ở hiện nay được một năm tròn đấy. Cũng gần một năm “tình bạn” đặc biệt giữa mình và cụ Hạnh, hàng xóm của gia đình mình đã xuất hiện và ngày càng thân thiết đấy các bạn ạ.

Loading...

Gia đình mình từ Hà Nội chuyến vào đây. Bố mẹ mình đều là công nhân viên chức nhà nước. Cơ quan của ba mình có chi nhánh trong Thành phố Hồ Chí Minh nên cả nhà chuyển vào theo ba. Ngay cạnh nhà mình là gia đình cụ Hạnh. Cụ bà đã mất. Nhà chỉ còn có cụ ông và vợ chồng chú Đức. Vợ chồng chú Đức đi làm cả ngày nên chỉ có mình cụ Hạnh ở nhà. Tình cờ, một hôm hai anh em mình chơi cầu lông. Không may, quả cầu bay vào trong sân nhà cụ. Tường rào thì cao. Mình không có cách nào lấy cầu lông được, Đúng lúc đó, cụ Hạnh đi đâu về, thấy mình cứ ngó nghiêng vào nhà cụ, cụ có vẻ ngạc nhiên lắm. Mình thưa với cụ về quả cầu lông rơi vào sân và mong cụ mở cửa cho mình xin quả cầu. Cụ vui vẻ mở cửa và bảo mình vào lấy cầu lông. Cụ còn đem kẹo bánh ra cho hai anh em mình ăn nữa. Cụ nói chơi cầu lông ngoài đường nguy hiểm lắm. Muốn chơi, hai anh em vào sân nhà cụ mà chơi. Từ đó, anh em mình là “khách quý” của cụ đấy. Hôm nào anh em mình không sang, là cụ lại sang tận nhà hỏi xem vì sao. Khi biết mình phải học thêm, cụ mới quay về nhà. Cụ nói, nếu anh em mình không sang, cụ cứ thấy thiếu thiếu thế nào ấy. Cụ rất nhân hậu, luôn luôn giúp đỡ những người xung quanh. Bà con khu phố, ai cũng cũng quý mến và nể trọng cụ. Riêng gia đình mình thì xem cụ như người nhà. Anh em mình xem cụ như ông nội của chúng mình vậy. Ông quý thương chúng mình. Còn chúng mình luôn kính trọng cụ. Mình sẽ ra sao nếu một ngày nào đó, cụ đi xa. Chỉ mới nghĩ thôi mà mình cũng đã hoảng lên. Quả thực, mình không dám nghĩ tiếp.

Cụ Hạnh chính là người hàng xóm tuyệt vời của gia đình mình và là ông nội thứ hai của anh em mình nữa đấy các bạn ạ.

Kể về người hàng xóm mà em quý mến – Bài làm 2

Cách nhà tôi không xa là nhà anh Hoàng. Anh Hoàng học lớp Mười Hai với anh trai tôi.

Tối nào, hai anh cũng học chung, khi thì ở nhà tôi, khi thì ở nhà anh. Ba mẹ anh chỉ có mỗi mình anh là con trai độc nhất. Nhiều người cho rằng những đứa con độc nhất thường nghịch ngợm khó bảo. Không biết lời nói đó đúng hay sai, riêng tôi thì tôi thấy không đúng. Anh Hoàng là một người mà tôi rất quý trọng. Cả mẹ tôi và ba tôi đều khen anh Hoàng ngoan, hiền, dễ thương. Nhiều lúc ba tôi thường nói với anh Trung tôi rằng: “Con làm bạn với Hoàng là ba yên tâm rồi. Gia đình nó cũng là một gia đình khá giả, vậy mà nó sống rất bình thường, không đua đòi lêu lổng, lại chăm học nữa. Con nên học ở Hoàng những đức tính ấy!”. Những gì ba tôi nói về anh Hoàng, tôi đều khẳng định được cả. Chưa bao giờ tôi thấy anh cầm một điếu thuốc hay uống một li rượu. Anh đến nhà tôi thường là cầm những cuốn sách, tập vở để học, thỉnh thoảng mới rủ anh tôi đi dạo mát quanh vườn một lát, rồi cả hai anh lại ngồi vào bàn, cắm cúi học bài. Tuần nào, anh cũng mua cho tôi một cuốn “Khăn quàng đỏ” và dặn tôi đọc những mẩu chuyện trong đó để kể cho anh nghe.

Tôi quý mến anh Hoàng như anh Trung của tôi vậy.

Kể về người hàng xóm mà em quý mến – Bài làm 3

Trong xóm ,em quý mến nhất là bác Hà ,tổ trưởng của khu phố em.

Bác Hà năm nay đã ngoài 50 tuổi rồi ,bác mở tiệm tạp hóa gần nhà em .Bác ấy có dáng cao gầy ,mắt sáng ,tính tình lại vui vẻ .Bác rất hài hòa ,quan tâm đến mọi người ,nhất là đối với gia đình của em .Khi rảnh rỗi ,bác lại sang nhà em hỏi han chuyện trò và còn kể cho em nghe chuyện cổ tích hay thật là hay .Cả xóm em ai cũng yêu mến bác Hà vì bác ấy hiền lành và tốt bụng.

Bác Hà là người hàng xóm mà em quý mến nhất.

Kể về người hàng xóm mà em quý mến – Bài làm 4

Khi  em chào đời, nội ngoại đã mất từ lâu. Chính vì vậy, em coi ông Tám như người thân của mình.

Loading...

Ông Tám đã ngoài sáu mươi, dáng người ốm yếu, dong dỏng cao. Ông thường mặc bộ đồ bà ba màu xám, có vết úa trên vai. Dù tuổi đã cao nhưng ông lấy làm hãnh diện vì hàm răng đều tăm tắp chưa rụng cái nào. ông Tám xước mía, nhai xương khỏe khoắn như người đang tuổi đôi mươi. Duy có đôi mắt của ông Tám hơi yếu. Ông thường mang kính khi đọc báo, hoặc làm việc gì đó có tính cách tì mỉ.

Ông Tám sống một mình. Bà Tám đã mất cách đây mười năm và không để lại cho ông mụn con nào. Vì vậy, ông Tám rất yêu trẻ con. Một trong những đứa trẻ mà ông Tám thương nhất chính là em.

Vườn ông Tám trồng nhiều cây trái. Mùa nào quả nấy. Em tha hồ hái quả mà không hề sợ ông Tám la rầy. Chính vì biết ông Tám thương mình nên nhiều lúc em thường làm nũng với ông, đến nỗi má em phải nói:

– Con không được làm phiền ông Tám!

Nghe như vậy, ông Tám cười:

– Tao coi nó như cháu nội. Con nít thì phải vậy, chớ sao.

Nghe ông Tám hói, em thương ông quá chừng. Em sà vào lòng ông Tám. Ông vuốt đầu em và cười hiền lành.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ