Kể về kỉ niệm với người thầy em yêu quý nhất

Đánh giá bài viết

Kể về kỉ niệm với người thầy em yêu quý nhất

Bài làm

Loading...

Mái trường – ngôi nhà thứ hai – luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi người. Ở đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dậy từ những nơi tăm tối, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được. Tôi cũng vậy, suốt 4 năm cấp hai thầy Ngữ là người tôi yêu quý nhất.

Ngày 20/11 – ngày Nhà Giáo Việt Nam – vừa qua, tôi đã có dịp để về thăm thầy. Tôi còn nhớ lúc thầy đến nhận lớp, chúng tôi đã vô cùng bất ngờ khi được một thầy giáo chủ nhiệm. Vì bấy lâu nay chủ nhiệm toàn là cô giáo. Lúc ấy, thầy cũng đã trung niên, vóc dáng cao ráo, khỏe khoắn. Thầy bước vào lớp với khuôn mặt rạng rỡ và đôi môi mỉm cười, thầy nói bằng một giọng từ tốn:

– Chào các em. Thầy rất vui được chủ nhiệm lớp này, mong các em giúp đỡ.

Chúng tôi liền đứng dậy đồng thanh trả lời:

– Vâng ạ!

Kể từ lúc đó chúng tôi có một nhận thức mới về thầy giáo. Nghĩ về một người thầy, ai cũng nghĩ đến một người thật nghiêm khắc, không cười, luôn mang lại một cảm giác đang sợ. Nhưng thầy Ngữ lại cho tôi thấy một khía cạnh mới của một thầy giáo. Đó cũng là lúc chúng tôi chuẩn bị cho ngày chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11. Chúng tôi vô cùng lo lắng, bồi hồi vì không biết nên chuẩn bị tiết mục nào. Cũng may vào lúc đó, thầy đã đề nghị cả lớp chúng tôi hãy cùng nhau hát bài “Bụi phấn”. Chúng tôi thấy đó là một ý kiến rất hay nên đã cùng nhau tập luyện. Chúng tôi tập vào những tiết 5 hay vào những buổi chiều rảnh rỗi. Tất cả mọi người đều cố hết sức để chuẩn bị cho ngày diễn. Vào những buổi  tập luyện, thầy đều có mặt để xem chúng tôi tập luyện như thế nào. Thầy cũng mua đồ ăn, thức uống để bồi bổ chúng tôi. Đôi lúc thầy còn góp ý về giọng hát của một số bạn. Nhờ vậy mà vào ngày chào mừng 20-11, lớp chúng tôi đã có một tiết mục ý nghĩa và sâu sắc dành cho thầy cô. Đồng thời, cũng thành công đoạt giải nhất của hội thi. Ai cũng đều vỡ òa khi nhận được kết quả đó. Lớp chúng tôi quyết định dành phần thưởng đó cho thầy.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về lối sống đẹp

Nhưng không phải khi nào thầy cũng hiền. Thầy là người công tư phân minh. Đôi lúc có mấy bạn không ngoan thầy đều nhẹ nhàng khuyên bảo và răn đe bằng các biện pháp như viết bản kiểm điểm, lao động sân trường,… Đối với các bạn có thành tích tốt, thầy luôn biểu dương, khen thưởng; còn các các bạn học chưa tốt, thầy sẽ khích lệ, động viên. Đôi lúc thầy còn phụ đạo tận tình cho các bạn ấy. Tôi cũng nằm trong số đó. Hồi ấy, tôi học yếu môn toán nhưng nhờ thầy động viên, chỉ dạy tận tình mà tôi đã cải thiện kết quả học tập của mình. Cuối học kì năm đó, chúng tôi ai nấy đều cố gắng học tập, rèn luyện để lớp có nhiều học sinh khá, giỏi như một món quà dành tặng cho thầy.

Khi thi xong chúng tôi được nghỉ học một tuần. Lúc đi học lại cũng là khi chúng tôi nghe một tin tức bất ngờ.

– Thầy Ngữ có một số việc bận nên cô sẽ chủ nhiệm lớp cho đến hết học kì này – Đó là giọng nói của một cô giáo

Loading...

Cả lớp chúng tôi ai cũng bàng hoàng, không biết vì sao thầy lại nghỉ. Vì thế, chúng tôi quyết đến nhà thầy tìm nhưng lại không có. Cả lớp ai cũng băn khoăn lo lắng. Tôi thuyết phục cả lớp chia ra từng nhóm đi hỏi. Và cuối cùng cũng biết là thầy bị bệnh tim. Khi biết tin tức ấy, cả lớp tôi ai cũng sốc, một số thì bật khóc lúc nào không hay. Khi chúng tôi đến thăm thầy, thầy đang nằm an tĩnh trên giường và đôi mắt luôn hướng nhìn ra cửa sổ. Thầy hốc hác và ốm đi nhiều, trên tay đầy các thiết bị hỗ trợ y tế. Thầy đã bệnh lâu rồi nhưng thầy vẫn luôn giấu chúng tôi. Ai cũng đều cố gắng không khóc nhưng lại bất thành. Hôm đó là ngày tồi tệ nhất từ khi chúng tôi gặp thầy.

Xem thêm:  Suy nghĩ của anh chị đối với vấn đề nhân sinh được đặt ra trong câu văn sau: "Sự sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh, gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy..."

Rồi cũng đến ngày ra trường. Chúng tôi tham dự lễ với cảm xúc trống vắng. Bỗng từ đâu có một âm thanh vọng đến làm ai cũng bất ngờ:

– Ngày ra trường sao ai cũng buồn thế này

Dù chưa quay lại nhưng tôi vẫn nhận ra đó là giọng của thầy Ngữ. Trông thầy đã khá lên rất nhiều, thầy hồng hào hơn. Ai cũng vui mừng và chạy đến ôm lấy thầy. Chúng tôi ngồi nói chuyện rất lâu nhưng rồi cũng đến lúc phải chia tay. Ai cũng không nỡ. Tôi còn nhớ câu thầy nói hôm đó:

– Các em sau này mỗi đứa một đường. Nhớ hãy cố gắng, không nao núng trước khó khăn. Và dù có ra sao, hãy về thăm lại lớp cũ. Thầy nghĩ hãy lấy ngày 20-03 làm ngày họp mặt nhé.

Lấy ngày ấy có lẽ vì tất cả chúng tôi đều sinh vào năm 2003.

Thầy vừa dứt lời, chúng tôi đồng thanh “Dạ” giống như buổi đầu mới gặp thầy và ra về trong hạnh phúc. Từ đó ai cũng trông đến ngày 20-03 để được gặp mặt, trò chuyện với nhau.

Thầy thực sự là người thầy, người cha đáng kính mà tôi luôn yêu quý. Thầy đã dạy cho chúng tôi bao lẽ sống, bài học mà chúng tôi cần có. Tôi chỉ muốn nhắn thầy rằng: “Thầy ơi, em cảm ơn thầy rất nhiều. Em sẽ khắc sâu những bài học thầy đã dạy để sau này trở thành công dân có ích giúp cho đất nước. Và thầy ơi, hãy cố giữ gìn sức khỏe để tiếp tục sự nghiệp cao cả của mình, thầy nhé!”

Xem thêm:  Tóm tắt tác phẩm Những đứa con trong gia đình

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ