Bài viết tri ân thầy cô giáo của học sinh lớp 11

Đánh giá bài viết

Bài viết tri ân thầy cô giáo của học sinh lớp 11

Bài làm

Loading...

Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo

Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền

Cô và mẹ là hai cô giáo

Mẹ và cô ấy hai mẹ hiền.

Mẹ tôi là cô giáo đầu tiên trong cuộc đời của tôi. Ngay từ khi còn nhỏ tôi đã được mẹ hát ru bằng những làn điệu dân ca thật ấm áp, gần gũi và thiết tha. Mẹ đã dạy tôi những bài đọc tiếng Việt không bằng kiến thức chuyên môn, tác phong sư phạm mà mẹ đã truyền cho tôi tình yêu xứ sở, quê hương, tình yêu giữa con người với con người chính bằng cuộc sống hi sinh, thầm lặng của mẹ, bằng tình yêu thương con, hi sinh hết lòng vì con và trái tim luôn tận tụy vì gia đình của mẹ . Và tất nhiên, bước đến sau mẹ trong cuộc đời tôi có biết bao nhiêu thầy giáo, cô giáo đã truyền dạy cho tôi những tri thức phong phú của nhân loại, những bài học làm người mà tôi đều vô cùng ghi nhớ, coi trọng và biết ơn. Nhưng có lẽ người giáo viên mà tôi cảm thấy gần gũi, yêu thương và dường như cảm xúc đó khó có từ ngữ nào có thể diễn tả được tình cảm của tôi dành cho cô –  người mẹ thứ hai trong cuộc đời của tôi . Đó chính là cô giáo Nguyễn Thị Thúy  – cô giáo môn Ngữ Văn và cũng là cô giáo chủ nhiệm của tôi.

Thời gian cứ trôi đi âm thầm và lặng lẽ, thấm thoát đã gần hai năm trôi qua. Tôi còn nhớ ngày đầu tiên năm lớp 10 khi được nhà trường giới thiệu cô là giáo viên chủ nhiệm lớp 10A2 của chúng tôi – một lũ học trò nghịch ngợm ngồi phía dưới ồ lên vì sung sướng. Ánh mắt của đứa nào đứa nấy sáng lên và riêng tôi, tôi cảm thấy thích thích là lạ như linh cảm về một cô giáo mà sau này với tôi là một người tiền bối, một người sẽ giúp tôi, chỉ cho tôi tìm lối đi trên con đường tương lai. Cô đứng dậy, theo lời thầy Phó hiệu trưởng giới thiệu về cô. Cô nở một nụ cười thật tươi và đưa tay vẫy chào về phía chúng tôi. Một lúc sau, chúng tôi theo cô vào lớp. Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là cô một con người thẳng thắn, nghiêm túc trong công việc và đặc biệt là rất quan tâm đến học trò của mình. Chỉ mới là buổi đầu tiên gặp gỡ và biết cô là chủ nhiệm lớp 10A2 mà cô trò chúng tôi đã có cảm giác như người quen lâu lắm rồi, cô thân thiện chỉ bảo cho chúng tôi những kiến thức và hành trang để bước vào những năm học cấp ba với bao nhiêu khó khăn, thử thách đang chờ chúng tôi ở phía trước . Cô tâm sự với lớp rất nhiều điều thú vị và bổ ích nữa. Bới vì lớp tôi là lớp khối D đa số nữ nên cô trò cũng dễ gần nhau hơn. Trong những ngày tiếp sau đó, tôi càng hiểu rõ về cô hơn, cô rất nghiêm khắc, có những lúc tôi cảm thấy vô cùng sợ và tự hỏi rằng tại sao cô lại phải nghiêm khắc với chúng tôi như vậy ???. Chúng tôi chỉ mới là học lớp 10 thôi mà cần gì phải nghiêm khắc thế ? các anh chị lớp 12 mới cần phải nghiêm khắc chứ? Nhưng thời gian qua đã giúp tôi trả lời được những câu hỏi ngớ ngẩn trong đầu tôi và cũng nhận ra được rằng cô muốn chúng tôi thành nề nếp từ khi mới bắt đầu, cô chỉ muốn chúng tôi trưởng thành và trở thành một con người tốt sau này, một con người khi sau này có bay ra cuộc đời rộng lớn thì phải tập cho chính bản thân mình một cách sống có nề nếp và trật tự. Cô luôn ở bên cạnh chúng tôi, sẵn sàng giúp đỡ chúng tôi trong mọi công việc. Nhiều lần lớp được nhà trường phân dọn vệ sinh trường khi chuẩn bị có dịp lễ gì sắp đến cô đều sẵn sàng hướng dẫn, giúp đỡ  cho chúng tôi, thậm chí cô cầm chổi để quét, cầm cuốc để sủi cỏ ,… Và quan trọng hơn là cô cầm viên phấn để viết lên bảng bằng cả tấm lòng với sự tận tình, nhiệt huyết vì những đứa học trò chúng tôi.

Thời gian trôi qua và bây giờ tôi đã là học sinh lớp 11. Cô vẫn thế, vẫn cần mẫn, âm thầm lặng lẽ hi sinh vì lũ học trò nhiều lúc đã làm cô phải buồn phiền. Tôi rất yêu quý và nể phục cô vì dẫu cô ốm, mệt hay hôm đó không có tiết dạy nhưng cô không bao giờ bỏ 5 phút đầu giờ trên lớp, để nhắc nhở lũ học trò chúng tôi những việc của hôm nay cần phải làm và kèm theo những lời nhắc nhở đó là một câu nói động viên chúng tôi cho buổi học ngày  hôm đó. Thương ánh mắt của cô thật buồn khi những lúc lớp làm cô chưa hài lòng, để cô phải lo lắng,  ánh mắt lúc đó của có trĩu xuống … Tôi càng kính trọng cô hơn vì cô luôn là người mẹ công bằng với 48 đứa con nghịch ngợm, mỗi đứa mỗi tính, ương bướng có, lì lợm có … Và đặc biệt là cô luôn đứng về phía học trò chúng tôi để chúng tôi tự tin, vững bước và có đủ hành trang để bước vào cánh của đại học đang chờ đón chúng tôi phía trước . Tôi càng cảm thấy khâm phục cô hơn ở cái cách mà cô góp ý với những khuyết điểm của các bạn một cách tinh tế, cô nói khiến các bạn cảm thấy như cô đang tâm sự cùng mình . Khoảng thời gian gần hai năm qua biết bao nhiêu chuyện, chuyện buồn có, vui có .Và giờ đây, tôi đã là cô bé 17 tuổi , được cô dạy bảo trong suốt thời gian qua, tôi đã cảm thấy mình chững chạc hơn trong mọi vấn đề, từ cách nhìn về cuộc sống, cách suy nghĩ,…

Lớp 11 , điều đó cũng có nghĩa là chỉ còn hơn một năm nữa thôi tôi sẽ phải kết thúc quãng đời học sinh, sẽ phải tự mình bay ra đời, không còn được cô bên cạnh động viên như thời cấp ba nữa. Sau mỗi lần vấp ngã phải tự đứng dậy, gạt nước mắt và đi tiếp và con nhiều điều tôi phải tự một mình làm nữa. Nhưng tôi sẽ không sợ đâu, vì trong khoảng thời gian ba năm học tại mái trường Nguyễn Trãi này, tôi đã học được cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã mà chính cô là người đã giúp tôi. Cô giúp cho tôi biết nói lời cảm ơn, biết nói lời xin lỗi, cô giúp cho chúng tôi tạo ra một cuốn sổ với thật nhiều điều thú vị cần phải học hỏi và ghi nhớ suốt cuộc đời này. Năm nay, năm lớp 11 là một năm cũng rất quan trọng đối với tôi, tôi cần phải có một hướng đi cho riêng mình mà cô là người đã hướng cho chúng tôi để chúng tôi có thể xác định được đứng đắn con đường mà tôi đang đi. Đối với tôi cô là một người “tiền bối” đã cho tôi hơn cả kiến thức đó là triết lí sống, triết lí làm người.

Một lần nữa tôi muốn nói rằng tôi mang ơn cô, cô như người mẹ thứ hai trong cuộc đời của tôi. Tôi nhớ đến câu hát mà mỗi lần mẹ tôi thường ngồi một mình làm việc và ngân nga, câu hát trong bài Người thầy:

Loading...

Người thầy, vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa

Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy

Để em đến bên bờ ước mơ…

Cảm ơn cô, một người rất đặc biệt trong tim con… con yêu cô và yêu mái trường Nguyễn Trãi này rất nhiều. Con cũng như các bạn nếu sau này có bay ra đời sẽ chẳng bao giờ quên được nơi này – nơi đã chắp cánh cho con những ước mơ bay xa.

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ