Phân tích nhân vật Mị trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Phân tích nhân vật Mị trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài
4.8 (96%) 380 votes

Truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” là truyện ngắn hay nhất của Tô Hoài, là kết quả của chuyến đi thực tế Tây Bắc của ông. Truyện kể về cuộc đời Mị và A Phủ ở Hồng Ngài với những ngày đen tối và những ngày tươi sáng, đầy hi vọng. Nhân vật Mị được tập trung khắc họa với sức sống tiềm tàng, mạnh mẽ vượt lên kiếp sống đầy đau khổ, tủi nhục của người dân nghèo miền núi; đề cao bản chất tốt đẹp và khẳng định sức sống bất diệt của con người.

Loading...

Tác phẩm nói về số phận nhân vật Mị. Nàng là cô gái trẻ trung xinh đẹp, đa tài nhưng bạc phận. Vì cha mẹ nàng thiếu nợ nhà Thống Lí Pá Tra nên bị bắt về làm vợ A Sử, con trai nhà Thống Lí. Từ đó , nàng suốt ngày lủi thủi trong nhà như “con rùa nuôi trong xó cửa”. Năm ấy tết đến, nàng nghe thấy tiếng sáo ở đâu vọng lại nàng muốn đi chơi, nhưng bị chồng nàng ngăn cản không cho đi, bắt nàng phải ở nhà. Trong một lần chồng nàng là A Sử đi chơi bên Làng bên, vì chọc ghẹo con giá nên bị A Phủ đánh, sau đó A Sử bắt A Phủ bồi thường tiền thuốc men cho A Sử, A Phủ không có tiền trả nên bị A Sử bắt về làm công trừ nợ suốt đời cho nhà A Sử. Trong đêm tình mùa đông năm ấy, A Phủ bị A Sử trói ở góc nhà, Nàng đã cởi trói cho A Phủ và cả hai cùng bỏ trốn khỏi nhà Thống Lý Pá Tra.

Nhân vật Mị xuất hiện với phẩm chất tốt đẹp. Mị là một thiếu nữ xinh đẹp, tài hoa, hồn nhiên, yêu đời. Cô không những chăm chỉ làm ăn mà còn yêu tự do. Cô ý thức được quyền sống của mình. Lúc nào người ta cũng thấy cô ngồi kéo sợi, dệt vải, chẻ củi, cõng nước dưới khe suối lên. Ở Mị toát lên đức tính giàu lòng vị tha và đức hi sinh: Mị thà chết chứ không sống tủi nhục nhưng rồi mị phải chịu sống khổ nhục để không bất hiếu. Nhà Mị thiếu nợ nhà Thống Lí Pá Tra nên bố Mị đành bán nàng cho nhà đó. Ban đầu Mị trốn về còn định tự tử, nhưng nghĩ thương cho bố, Mị lại trở lại nhà thống lí, Mị trở lại để không phải thấy cảnh bố mình già yếu mà vẫn phải chịu đựng bao nhục nhã, đau khổ.

Về nhà Thống Lí, Mị bị đày đọa về cả thể xác lẫn tinh thần. Mang danh là con dâu nhà Thống Lí, vợ của quan nhưng Mị lại bị đối xử như một nô lệ. “Mị tưởng mình cũng là con trâu, cũng là con ngựa. Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết làm mà thôi”. Mị ở nhà chồng mà như ở địa ngục với công việc triền miên “tết xong lên núi hái thuốc phiện; giữa năm thì giặt đay; đến mùa đi nương bẻ bắp. Và dù đi hái củi, bung ngô, lúc nào cũng gài một bó đay trong cách tay để tước sợi”. Mị sống khổ nhục hơn cả súc vật, thường xuyên bị A Sử đánh đập tàn nhẫn. Mị sống như một tù nhân trong căn buồng chật hẹp, tối tăm. Trong cuộc sống tù hãm ấy, Mị vô cùng buồn tủi, uất ức. Muốn sống cũng chẳng được sống cho ra người, muốn chết cũng không xong. Dường như Mị đã quen với thân phận khốn khổ, sống như cái bóng, như “con rùa nuôi trong xó cửa”.

Với hoàn cảnh như thế, nhưng Mị vẫn toát lên sức sống tiềm tàng mạnh mẽ. hội xuân ở Hồng Ngài, đã chứng minh điều đó. Bên trong hình ảnh “con rùa nuôi rong xó cửa vẫn đang còn một người khao khát tự do, khát khao hạnh phúc. Gió rét dữ dội cũng không ngăn được sức xuân tươi trẻ trong thiên nhiên và con người, tất cả đã đánh thức tâm hồn Mị. Mị uống rượu để quên hiên tại đau khổ. Mị nhớ về thời con gái Mị sống lại với niềm say mê yêu đời của tuổi trẻ “tai Mị văng vẳng tiếng sáo gọi bạn đầu làng”. Tiếng sáo được coi như là biểu tượng của tình yêu và khao khát tự do. Mị nhớ những ngày trước, “Mị uống rượu bên bếp lửa và thổi sáo”. Sau đó, Mị thắp đèn ở góc nhà. Mị thắp đèn như thắp lên ánh sáng chiếu rọi vào cuộc đời tăm tối. Nhưng nào ngờ, vừa chuẩn bị đi chơi thì Mị bị A Sử bắt lại va trói. Tuy bị trói nhưng nàng vẫn tưởng tượng va hành động như một người tự do, Mị vùng bước đi. “Mị đứng im như không biết mình đang bị trói”, “chỉ còn nghe thấy tiếng chân ngựa đạp vào vách,…”

Trong đêm cuối cùng ở nhà Pá Tra, Mị thấy A Phủ bị trói. Ban đầu Mị vẫn thản nhiên. Nhưng đêm ấy Mị thấy dòng nước mắt trên má A Phủ. Nhớ lại cảnh ngộ mình đêm mùa xuân năm trước, Mị đồng cảm thương xót. Mị trở thành con người dũng cảm trong hành động cắt dây trói cứu A Phủ. Ngay sau đó, Mị đứng lặng trong bóng tối với bao giằng xé trong lòng. Nhưng rồi khát vọng trỗi dậy mãnh liệt, Mị vụt chạy theo A Phủ, đến với tự do.

Với bút pháp hiện thực sắc sảo, nghệ thuật phân tích tâm lí tinh tế Tô Hoài đã xây dựng thành công nhân vật Mị tuy vất vả đau khổ nhưng lại có sức sống tiềm tàng, sức mạnh vươn lên mạnh mẽ của con người từ hoàn cảnh tối tăm hướng tới ánh áng của nhân phẩm và tự do.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ